Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)  Người nói yêu bạn, chưa chắc đợi được bạn. Nhưng người đợi được bạn, chắc chắn sẽ rất yêu bạn. Luôn có một chiếc kim chỉ nam cho những người yêu nhau, đó là niềm tin. Và khi yêu, hãy yêu thật chậm. Còn bạn, bạn có tin vào tình yêu của mình không? Và có đang vội vã?
***
Có những tình yêu rất khó để nhận ra, rất khó để nắm lấy dù trước nay nó vẫn luôn theo sau mình. Như một người dầm mãi trong làn mưa phùn nhè nhẹ sẽ cảm thấy lạnh dần, lạnh dần cho đến khi không còn thấy lạnh nữa. Hay như những người quanh năm sống ở nơi ánh nắng mặt trời chiếu rọi, có bao giờ ngây ngốc bị cảm do một tia nắng bất ngờ tông phải đâu. 
Tình yêu ấy mỏng manh như giọt mưa, giọt nắng, len nhẹ vào tim thấm dần từng chút một cho ta quen đi để rồi ngộ nhận như một điều tất nhiên và vô tình phủ nhận nó. Có những tình yêu như thế đấy! Chỉ là ta có nhận thấy hay không, mà thôi.
  Đó là tình yêu, thứ tình cảm mong manh dễ vỡ. Tôi là một con nhóc yếu đuối, hay sợ sệt lung tung. Tôi chỉ sợ khi tình yêu tan vỡ tôi sẽ mất luôn cả người bạn thân nhất nên cứng đầu chưa bao giờ chịu thừa nhận. Bấy lâu nay tôi mù mờ tìm kiếm tình yêu thật sự của mình. Tìm kiếm một người thay thế hắn quan tâm đến tôi và rồi tự bắt mình nảy sinh những tình cảm ngọt ngào gượng ép. Nhưng làm gì có ai quan tâm tôi hơn hắn? Làm gì có bờ vai nào cho tôi gục đầu vào khóc mỗi khi yếu mềm, tự nhiên như hắn? Họ có giống hắn thế nào mãi mãi cũng có là hắn đâu.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({}); Tình cảm của tôi và hắn vốn như một ly Mojito dịu nhẹ, ấn tượng nhất là ở cảm giác rất tự nhiên. Chua, ngọt, mát lạnh. Tự nhiên có cảm xúc yêu thích. Thế thôi!
blogradio_tothichcauroicuthecokhiyeumatthoi
***
 “Tôi học cùng cô ấy từ năm bảy tuổi, bảy tuổi tôi nói: Tớ thích cậu, cô ấy nói: Nhưng tớ thì không; mười bảy tuổi tôi nói: Làm bạn gái tớ nhé, cô ấy cười lắc đầu; còn bây giờ nếu tôi nói tôi yêu cô ấy, chắc rằng vì tình yêu của mình cô ấy sẽ rời xa tôi.” 
Giọng hắn có chút buồn, có chút chua chát, có chút tự giễu nhưng rõ ràng nhất lại là vẻ thản nhiên. Lúc ấy tôi đã nghĩ hóa ra giọng nói một người lại có thể mang nhiều biểu cảm đến vậy. Vì cái vẻ thản nhiên trên khuôn mặt và giọng nói hắn, tôi đã tự hỏi: hắn cũng chấp nhận buông tay giống như tôi rồi sao? Nhưng mà hắn nói với tôi những điều này để làm gì? Chúng tôi thân thiết lắm sao? Tôi cũng là người thất tình và đang buồn bực đây, sao tôi phải nghe hắn lải nhải? Tôi hơi cao giọng:
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({}); “Thế thì sao?”
Hắn nhìn tôi, cười khổ.
“Giống cô, tôi cũng mệt rồi.”
  LIST
0:07 Khi yêu hãy yêu thật chậm
22:54 Em mạnh mẽ thế cho tôi dựa vào có được không?
37:42 Giữa chúng mình là tình bạn hay đã chạm đến tình yêu?
59:37 Đi bao xa là đủ để tìm thấy an yên
  Xem thêm: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?