Rồi nỗi buồn cũng cũ

Rồi thôi buồn cũng cũ
Năm tháng mới bên chồng
Trách được nhau bội bạc
Ai không ngại bão giông?

Khẽ nhếch môi cười khổ
Ngày em mặc váy hồng
Ta diện sơ mi trắng
Ngực trái không cài bông.

Người đàn ông ngày ấy
Nắm tay, ôm, hôn em
Mà nay… Mà nay lại…
Ngày vu quy đứng xem.
  Rồi nỗi buồn cũng cũ
Lòng dâng lên tức tưởi
Chà… Ta thấy ta hèn
Buồn đời ghê cơ ấy
Tự dưng nổi cơn ghen.

Vỗ ngực mình ấm ức
Nào hứa hẹn, thề bồi
Đứa hai lòng sẽ chết
Em quên rồi hay rơi.

Mím chặt môi đứng lặng
Thẳm thẳm nhìn gã trai
Kề vai em hạnh phúc
Trời ạ! Là ta sai.

Ta ngu khờ vụng dại
Lại tự huyền hoặc mình
Em thay lòng chẳng biết
Cứ ở đó đinh ninh.

Dặn tim mình sắt đá
Dặn khoé mắt đừng cay
Nay ngày em hạnh phúc
Chúc em nhiều mắn may.

Rượu cay nồng uống cạn
Thương nhớ cũng cạn rồi
Buồn mãi thôi cũng cũ
Dần dà sẽ phai phôi.

© nguyễn trọng thanh – Blog Radio
Mời xem thêm chương trình: Chúng ta đã từng là người đặc biệt của nhau