Rồi một ngày nỗi nhớ hóa hư không

Rồi một ngày nắng không còn vàng nữa
Cây bớt xanh và lá bớt hanh hao
Em xa anh như bài ca định mệnh
Con chim sầu hót lặng giữa trời đông.
  Rồi một ngày nỗi nhớ hóa hư không
Ta gom mây lấp đầy bao mộng tưởng
Trái tim này lạnh lùng và ương bướng
Đóng chặt rồi mãi mãi chẳng mở ra.
  Rồi một ngày ta đến chốn rất xa
Say hương hoa ôm mặt trời nóng bỏng
Đường thênh thang lòng ta nghe rất rộng
Miệng khẽ cười nhìn gió hát lao xao.
 
  Rồi một ngày ta lạc giữa ngàn sao
Thân trên cao hồn vương nơi trần thế
Đến bên em chắc là điều không thể
Hóa sao băng thỏa ước mọi nguyện cầu.
  Rồi một ngày ta quên hết điệu sầu
Khúc du dương biển bạc đầu sóng vỗ
Tí tách rơi giọt mưa ôm lá đổ
Gọi cầu vồng bắc nhịp nối dòng thương.
  Rồi một ngày ta gom hết yêu đương
Trao đến em dù lạc đường mộng vỡ
Con thuyền tình bồng bềnh trên sông nhớ
Chẳng bến bờ lạc nhịp giữa dòng mơ.
  ©
Nguyễn Việt 
blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Gặp được người, năm tháng hóa an yên