Ta như lá, cuộc đời thì như gió
Lá xanh rồi lá vàng, gió cuốn lá lại rơi
Cuộc đời nào chỉ có phút thảnh thơi
Chắc ở đó không là nơi trần thế.
  Có những điều chưa bao giờ em kể
Thế cho nên anh có biết bao giờ
Có những điều chẳng khi nào anh hiểu
Đơn giản vì ai rồi cũng khác phải không?
  Những điều em chưa kể
  Có những điều sao người mãi chờ trông
Một bóng hình có khi nào trở lại
Trách sao được những mùa cây thay lá
Chỉ thương mình đợi mãi một bình minh!
  © Nguyễn Thu Hương – Blog Radio
Mời xem thêm chương trình:
Có những mối quan hệ trên mức tình bạn nhưng chẳng thể gọi là tình yêu