Mượn nhau một đoạn đường, sau cùng cũng phải trả   Sau chia tay, người ấy rồi sẽ lại yêu một người khác, và ta cũng thế! Sẽ lại cùng nhau bước tiếp vào tương lai, cùng nhau trải qua mọi thử thách của cuộc sống, rồi có khi sẽ là người cuối cùng bên ta.
Buông bỏ một người không dễ dàng (Lê Ngọc Anh)
***

Buông bỏ một người thực sự là chuyện không dễ dàng…
Giống như một thói quen được hình thành qua nhiều năm tháng, bạn từ bỏ, dễ dàng sao? Giống như dành tất cả mọi thứ của bản thân mình để yêu một người, bạn buông bỏ đoạn tình cảm ấy, làm được sao?
Có thể sẽ làm được, có thể sẽ quên đi. Một năm, hai năm, rồi nhiều năm sau nữa sẽ quên, sẽ lại yêu thương một người người khác, nhưng vết thương vẫn còn đó, vẫn nằm sâu trong lòng, sẽ để lại một vết sẹo, cho ta biết rằng, tuổi trẻ đã từng đi qua nhiều đau thương như vậy. Và …quên đi một người không dễ dàng chút nào. Đầu tháng tư trời còn nắng gắt đến lạ, bầu trời xanh vời vợi tô thêm vài đám mây trôi lơ lửng kia cũng kéo theo tâm trạng trùng xuống. Nắng tắt rất trễ, nên thành phố lên đèn cũng trễ theo. Bớt đi sự nhộn nhịp thì sẽ bớt cô đơn sao? Không có! Sẽ không còn cô đơn nữa nếu như bạn quên đi. Nhưng cô chưa quên được.
Mượn nhau một đoạn đường, sau cùng cũng phải trả
Người ta vẫn nói, chia tay không buồn, những ngày sau chia tay mới là buồn nhất. Trước kia cô vẫn không tin, cho nên những khi như thế vẫn thường nhào vào lòng anh mà bĩu môi, nói: “ Làm sao chia tay không buồn chứ? Nếu như anh nói chia tay, ngay lúc đó có lẽ em đã khóc rồi.” Anh lại cốc đầu cô, nghiêm mặt quát khẽ: “Bậy nào. Anh làm sao lại nói chia tay em!”
Thế nhưng hôm nay… họ chia tay nhau rồi.
Sau chia tay cuộc sống vẫn trải qua như bình thường, chỉ là không có anh. Cô vẫn thức dậy mỗi sáng, vẫn lái xe đi làm, vẫn về nhà rồi ăn tối, hay đôi khi vẫn tăng ca đến khuya. Nhưng tất cả đều một mình trải qua, không còn ai bầu bạn, không còn ai chuẩn bị sẵn thức ăn khuya cho cô. Nói không đau lòng là giả. Bên nhau một khoảng thời gian, có lẽ là 3 năm 4 tháng, không thể nói là quá dài, nhưng cũng đã đủ để hiểu tất cả về nhau, đủ để gắn bó với nhau tất cả mọi thứ trong cuộc sống, đủ hình thành những thói quen hay những mối quan hệ lằng nhằng đồng nghiệp rồi bạn bè. Thế nên buông tay nhau mà không hiểu lí do, cô ở lại phải giải thích làm sao?
Mượn nhau một đoạn đường, sau cùng cũng phải trả
Dốc hết sức yêu thương một người chưa bao giờ là sai. Sống hết mình, yêu hết mình là chuyện ai cũng muốn, dù kết quả thế nào, rằng ta đã cố gắng rất nhiều sẽ không hối hận. Nhưng mọi người vẫn quên rằng, sau tất cả ấy, nếu chúng ta không có nhau, thì để lại chỉ là những đau thương mất mát. Rời đi trước sẽ không đau lòng sao? Không phải, nếu còn yêu, dù ai rời đi, ai ở lại, đều sẽ đau lòng. Cho nên, sau khi anh đi, cô đã khóc. Đã gặm nhấm từng nỗi đau, đã nghĩ rất nhiều về tất cả những chuyện cùng nhau trải qua, vẫn không nói ra được lí do vì sao buông bỏ? Phải chăng, anh không thương cô như lời anh nói? Hạnh phúc nhất trên đời không phải là được nhiều người theo đuổi, mà là, có một người dù bạn thế nào cũng sẽ chọn ở lại, không rời đi. Cho nên, cô không phải là người có được hạnh phúc. Nghe nói, anh đã xuất ngoại rồi.
Đã không còn cùng nhau sống chung một thành phố, cùng nhau trải qua tất cả rồi lại trở về với vị trí ban đầu, vậy thì tạm biệt thôi. Cô không còn giữ bất cứ thứ gì thuộc về anh cả, bắt đầu trở lại cuộc sống của mình giống như trước khi gặp anh.  Nhưng khó quá! Giống như chúng ta, không thể chắc chắn được tương lai sẽ xảy ra chuyện gì nhưng vẫn luôn hứa hẹn. Từng lời hứa buông ra rồi sẽ được ghi nhớ rất lâu, rất sâu, lại được kì vọng. Cho nên nói, chỉ cần bên nhau thôi, cứ bên nhau thật lâu thật lâu nhưng đừng hứa gì cả. Như vậy, cho dù sau này không thể tiếp tục đi cùng nhau được nữa cũng sẽ không mang tới nhiều tổn thương cho đối phương.
Mượn nhau một đoạn đường, sau cùng cũng phải trả
Cô không biết bản thân mình phải mất bao nhiêu thời gian mới có thể quên đi tất cả mọi thứ, chỉ biết rằng hy vọng một ngày trùng phùng là quá đỗi mong manh. Yêu thương, lo lắng… Mọi thứ cô đem gác lại, để mặc cho cô đơn bầu bạn giữa thành phố đã thành xa lạ này. Hy vọng một ngày gặp lại có thể bình thản đối mặt mà nói với anh một câu: “Đã lâu không gặp!” Chỉ như thế, cô mới có thể xác định được, mình thật sự đã tha thứ và buông bỏ anh rồi. Tuổi trẻ thật tốt, bất chấp tất cả để đến với nhau, yêu thương cuồng nhiệt bằng tất cả năng lượng sống của mình, và rồi dù cho có bị tổn thương thì vẫn còn thời gian chữa lành vết thương ấy. Nhưng thanh xuân ngắn ngủi, không có mấy lần 3 năm. Yêu là cho đi, nhưng cũng cần nhận lại, để ta biết rằng mình dùng tất cả hơi sức để yêu là không hoài phí.
“Yêu đúng lúc, gặp đúng người.” – là một điều mà ai cũng hằng mong ước, cuộc sống sẽ đầy sắc màu khi có tình yêu, nhưng chỉ muốn yêu thôi thật khó. Hãy bao dung, hãy tha thứ, cứ như là cho ta một cơ hội để buông bỏ thôi. Người ấy rồi sẽ lại yêu một người khác, và ta cũng thế! Sẽ lại cùng nhau bước tiếp vào tương lai, cùng nhau trải qua mọi thử thách của cuộc sống, rồi có khi sẽ là người cuối cùng bên ta. Ai cũng có quyền được hạnh phúc, chỉ là sớm hay muộn mà thôi. Thất tình không đáng sợ, nhưng cần lắm dũng khí bước ra khỏi những ký ức đó, như vậy, cuộc sống sẽ lại tốt đẹp hơn.
Mượn nhau một đoạn đường, sau cùng cũng phải trả
Mượn nhau một đoạn đường sau cùng cũng phải trả (Lam Giang)
Hôm nay, lén lút vào trang Facebook người mình từng thương, họ và người yêu vẫn rất hạnh phúc. Riêng mình thì vẫn thế, lựa chọn một cuộc sống cô đơn. Không phải vì vẫn còn thương, còn yêu mà là mình cảm thấy đang rất ổn.
Lặng lẽ xem rồi lặng lẽ thoát ra.
Không ngờ rằng, thời gian trôi qua nhanh đến vậy. Thoắt cái chúng ta đã trở thành hai con người hoàn toàn xa lạ tới nhiều năm tháng sau chia tay đằng đẵng.
Nhắc tới một cái tên là cả một bầu trời kỉ niệm ùa về, một cái tên cũng đủ khắc cốt ghi tâm, nhắm mắt lại cũng có thể vẽ nên một khuôn mặt.
Vì là người đã từng thương, nên không thể nói quên là quên mà nhớ lại càng không được phép. Có chăng là nhớ người ta yêu thương, luyến tiếc trong quá khứ, không phải con người hiện tại, người thương của kẻ khác.
Mượn nhau một đoạn đường, sau cùng cũng phải trả
Ta mượn nhau một đoạn đường, dìu nhau đi qua những con đường đầy nắng, gió, mây mù. Gửi gắm cho nhau niềm vui, nỗi buồn và cả những giọt nước mắt lăn trên gò má, thấm ướt đôi mi. Mà mượn thì phải trả, tạm bợ vốn không bền, cho nhau lối đi riêng có lẽ là điều duy nhất giúp chúng ta tìm thấy nẻo đường về, nơi chốn bình yên ở tương lai.
Một chiều gió nổi, mình lướt qua nhau. Sau nhiều năm trời xa cách, cứ ngỡ đã quên mất chuyện cũ , cứ tưởng khó lòng nhận ra nhau ,vậy mà chỉ trong một khoảnh khắc, ta nhận ra: “Mình sai rồi”.
Thì ra thứ mình muốn quên không phải là con người mà là muốn quên đi những lời nói tổn thương, những ngày tháng thất tình, những kí ức chất chồng ngọt ngào xen lẫn cay đắng, những kỉ niệm khắc sâu như những mũi dao nhọn.
Vì thi thoảng, trong vô thức ta vẫn cho phép bản thân đi dạo trên những con đường, hàng cây mà ngày đó người rất thích. Ghé qua cửa hàng sách cũ, chúng mình dốc cạn túi cho hàng tá cuốn viết về tình cảm yêu đương mùi mẫn. Cửa hàng giờ vẫn mở, chỉ là thiếu một cặp “tình nhân”.
Ta vẫn nghe bài nhạc xưa hai đứa hay nghe, nghe rồi bật cười, bật khóc, nghe để nhận ra, thời gian xoáy mòn nỗi nhớ thương như thế nào?
Mượn nhau một đoạn đường, sau cùng cũng phải trả
Thanh xuân em dốc hết tâm tư để yêu một người, hứa cùng anh đi đến cùng trời cuối đất. Thanh xuân em yêu hết lòng mình và em cũng thất tình hết mình. Thanh xuân vì yêu mà em chưa bao giờ nói lời hối tiếc nhưng em lại nuối tiếc vì ta không giữ được lời hứa đi qua hết quãng đời còn lại.
Tuổi thanh xuân của anh, dám yêu, dám hận, dám cười, dám khóc dám dũng cảm ôm cây đàn hát cả đêm chỉ để một người nghe thấy. Tuổi thanh xuân của em vì một nụ cười mà cả đêm mất ngủ. Em vì một câu chia tay mà nghĩ rằng sẽ không sống nổi. Cũng đã từng vứt hết cái tôi để níu kéo tình yêu dù biết vô ích.
Thanh xuân là yêu bằng trải nghiệm. Dẫu vượt qua không dễ dàng gì. Có lẽ sau này em sẽ yêu, yêu bằng thứ kinh nghiệm chắt chiu quý giá: Chín chắn và trân trọng. Nhưng tuyệt nhiên, tôi biết tình yêu ấy sẽ chẳng bao giờ át được dư vị mối tình đầu. Nó tựa như là bản thân đã đánh mất một món đồ yêu thích nhất trong cuộc đời mình, chỉ nhớ và không thể tìm lại.
Cũng biết đâu, hôm nay, người ấy lại vào facebook của ta, lặng lẽ vào rồi lặng lẽ thoát ra. Lặng lẽ nhớ và rồi lặng lẽ quên.
Mượn nhau một đoạn đường, sau cùng cũng phải trả
Giọng đọc: Ti Ti
Sản xuất: Lam Lam
Minh họa: Hương Giang
Mời xem thêm chương trình:

Tình đầu một thời khắc cốt ghi tâm