Hỏi thế gian tình ái là chi?

Để anh kể em nghe về loài hoa đỏ
Ở dương gian tìm chẳng có nơi đâu
Loài hoa ấy mang tương tư tình sầu
Qua vạn kiếp luân hồi tình dang dở.
  Em biết không? Khi cánh hoa thắm đỏ
Thì lá xanh tan vỡ vào hư vô
Nghìn năm qua chìm đắm trong thương nhớ
Hoa và lá chẳng bao giờ tái ngộ. 
  Hoa Bỉ Ngạn trong chuyện xưa tích cũ
Bởi vì tình dang dở chuyện trăm năm
Bờ Vong Xuyên một kiếp sống âm thầm
Dẫn vong hồn tìm đường hồi nhân thế. 
    Tuy hoa đẹp sắc màu kia diễm lệ
Nhưng trọn kiếp vấn vương với nỗi sầu
Tấm chân tình còn mãi đến ngàn sau
Dẫu tan vỡ không trọn câu ước thành. 
  Đời chung tình nên nghìn năm tìm kiếm
Nguyện đọa đày chẳng chuyển thế dương gian 
Khi lá xanh hoa kia lại úa tàn
Chỉ gặp nhau trong nhớ thương mộng ảo. 
  Thương không em nỗi đau nào ai thấu
Kiếp chung tình không trọn vẹn chữ “Duyên”
Hoa rạng rỡ giấu nỗi buồn riêng mình
Ngày lại ngày qua nghìn năm vẫn vậy. 
  Anh yêu hoa vì trong màu hoa ấy
Sắc chung tình hỏi nhân thế mấy ai?
  © Diệp Thanh Tâm – Blog Radio
  Mời xem thêm chương trình:
  Hai triệu năm chúng ta tiến hóa để cô đơn