Khi người ta đã chọn cách tìm quên
không mong muốn đi chung con đường nữa
thế gian này bao người cũng thiếu đi một nửa
nhưng mấy ai tự hủy hoại bản thân đến bây giờ?

Trái Đất vẫn quay ngày người ta không còn nhớ
ngày vẫn sang dù ngọn đèn trong căn phòng không mở
người người xuống phố, nhộn nhịp yên vui
tự hỏi lòng, trái tim em đóng băng đã bấy lâu rồi?

Đã đến lúc ta dặn mình: Hãy thôi
rơi nước mắt vì một người không cần ta nữa
chỉ ta cần ta, thế cũng đủ rồi! Phải không?
Lau khô nước mắt em, giọt cuối cùng lăn trên đôi má hồng.
 
Đã đến lúc để cho quá khứ ngủ yên
không phải tìm quên, bởi càng quên càng nhớ
giữ trái tim ấm và dưỡng nuôi từng nhịp thở
để trong em, tình yêu ấy không úa màu.

Đã đến lúc đừng mong thời gian qua mau
bởi càng chạy trốn thì càng ngã đau hơn thế
biết cố tìm quên là điều không thể
sao em không bước ra ngoài để mở cửa
đón tin yêu…

Một ngày kia nỗi đau sẽ chẳng còn nhiều
em không quên mà là đã không buồn nhớ
em không quên những tháng ngày đã cũ
chỉ là em, cô gái ấy nay đã đổi khác rồi.

Lau khô nước mắt, điểm phấn son môi
bước ra ngoài với những nụ cười
đừng u uất chỉ vì một lần em lỡ chuyến
bởi em và tôi đâu biết được điều gì sẽ đến
ngày mai…

Đã đến lúc xem đó như một giấc mơ dài
em thức giấc, mở ô cửa và màn đêm chấm hết
mở trái tim em xem, hãy còn nhiều mộng đẹp
ai đó vẫn chờ em để chung bước một chặng dài…

Đã đến lúc để cho quá khứ được ngủ yên
hãy yêu thương một người chưa bao giờ hỏi em về quá khứ
chẳng phải em giấu đi, nhưng còn gì để nói nữa
em đâu còn là cô gái của hôm qua…

© Hoàng Linh Chi – Blog Radio
Mời xem thêm chương trình: Ngày gió ngừng thổi ở bến bờ bình yên