Có khi nào anh biết thương em?

Có khi nào anh biết thương em?
Thương em lấy chồng chẳng gần nhà ngoại
Đôi lúc em muốn về ôm mẹ như thời còn ngây dại
Nhưng sợ anh phiền em chẳng dám kêu ca.
 
Mẹ thường bảo em: “Con ơi đừng lấy chồng xa”
Nhưng trót thương anh rồi, em quên lời cha mẹ
Muốn tâm sự với anh cho lòng vơi nhẹ
Anh đáp lạnh lùng: “Anh chẳng có thời gian”.
 Có khi nào anh biết thương em?
Có khi nào anh biết thương em?
Thương những đêm vắng em chăm con vất vả
Con khóc đòi ăn mình em tất tả
Anh cười trừ: “Vất vả mấy đâu em?”
 
Em cứ ước một lần anh sẽ là em
Để thấu những nỗi buồn em đang chịu đựng
Trân trọng lấy em và sẽ thôi hờ hững
Để em chẳng còn nhận lấy những niềm đau.
 

© Nhâm Quỳnh – Blog Radio

Mời xem thêm chương trình:
  Đâu phải câu chuyện cổ tích nào cái kết cũng có hậu đâu em?