Yêu thương hóa dại khờ

Ngồi xuống đây để em kể người nghe
Tháng năm rộn ràng đã bỏ em đi mất
Bằng lăng buồn thiu một mình nằm trên đất
Rủ rỉ tình mình túc tắc đếm thời gian
  Ngồi xuống đây để mười ngón tay đan
Dịu dàng cạnh bên như mùa hoa năm ấy
Hoa đúng mùa rồi người lỡ quên sao vậy
Chẳng thăm em trong tháng nhớ năm chờ
  Yêu thương hóa dại khờ
  Ngồi xuống đây để em đỡ bơ vơ
Giữa những người xa em thương mình biết mấy
Ngồi xuống đây để mà em ngọ nguậy
Trong tay ôm dưới hoa tím bằng lăng
  Ngồi xuống đây để nước mắt giăng giăng
Để trách hờn nhau những tháng ngày xa ngái
Để yêu thương hóa em thành khờ dại
Để người về năn nỉ “ngồi cạnh em”
  © Ngọc Thuyền – Blog Radio
Mời xem thêm chương trình: Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình