Yêu thêm lần nữa có được không?

Đến một ngày em thấy chán yêu đương,
Coi việc hẹn hò là tầm thường vô vị,
Em thấy bản thân sống nhiều vì lý trí,
Những xúc cảm bởi thế cũng mong manh.
Sau đôi lần với những vụn vỡ không thành,
Trái tim em không còn bình yên nữa.
Em thu mình lại rồi đóng then cài cửa,
Em sợ mình lại lần nữa bị thương.
Đến một ngày em thấy chán yêu đương,
Không còn tị ghen với những uyên ương dập dìu qua phố.
Em gói ghém, lau chùi, rồi cất đi nỗi nhớ,
Mà đôi lần… ai đó… vô cớ lại lôi ra.

blog radio, Yêu thêm lần nữa có được không?
Em sẽ chẳng bận tâm về những chuyện đã qua,
Thấy dửng dưng với những người em xem là đã cũ.
Mỉm cười an nhiên khi ai đó hỏi em về quá khứ,
Rồi mặc kệ cả chàng trai ngỏ ý tứ yêu thương.
Tuổi thanh xuân như một đoá vô thường,
Mà tình yêu là một phần hương sắc.
Muốn nở bung một lần không tính toan được mất,
Trước khi chiều tàn vụt tắt ánh hoàng hôn.
Thôi cô gái ơi, thanh xuân vẫn hãy còn,
‎Sẽ có người khơi lại đám tro tàn vẫn ấm,
Lau khô mi ướt, và tay kia lại nắm,
Sẽ lại làm mềm nồng thắm khoé môi em.
Vậy em à, em hãy cứ yêu thêm,
Mở lòng mình ra rồi kiếm tìm hạnh phúc,
Để thêm một lần trái tim em thổn thức,
‎Cho hồn mình tỉnh giấc giữa thanh xuân.
Đến một ngày, em yêu thêm một lần nữa có được không?
© Phạm Đức Bình (A Páo) – Blog Radio