Tuổi thơ và những ngọn đèn dầu không tắt

Tuổi thơ và những ngọn đèn dầu không tắt
Blog Radio – Hồi bé ở quê, mỗi lần mất điện là cả xóm rôm rả hẳn lên. Mọi người cùng tụ tập trên con đường lớn để hóng gió, còn đám trẻ con thì chơi chạy nhảy xung quanh. Những ngọn đèn dầu leo lét cháy tỏa sáng một khoảng không gian nhỏ nhưng soi rõ ánh rạng ngời trên từng khuôn mặt.

***

Tôi vừa có một kì nghỉ dài hơi để trở về nhà sau bao tháng ngày làm việc ở nơi Sài Gòn tấp nập, phồn hoa. Trên chuyến xe tối muộn để trở về nhà, mà lòng tôi cảm thấy nôn nao, háo hức như một đứa trẻ sắp được mẹ mua cho quà, một cảm giác rất đỗi thân quen khi xưa như dâng lên trong tôi. Đã rất lâu rồi tôi mới lại được cảm nhận lại nó.
Sống và làm việc ở một thành phố hiện đại và tấp nập. Thì việc bị mất điện trong một khoảng thời gian dài là điều hiếm khi xảy ra. Ấy thế mà, sau vài ngày tôi về tới nhà thì cái việc mất điện oái ăm ấy lại xảy tới. Vẫn là khoảng thời gian quen thuộc của mùa hè những năm cũ, vẫn là cái thời điểm mất điện khó hiểu từ lúc 5 giờ chiều cho tới tận 12 giờ đêm hoặc có khi là tận sáng ngày hôm sau mới lại có điện trở lại, điều đấy khơi gợi lên trong tôi, một kí ức xa xăm về những năm tháng còn vô tư vô lo của ngày xưa.
“Má ơi! Mất điện rồi” đó là câu nói quen thuộc của tôi khi còn nhỏ mỗi lần mất điện. Những lúc như vậy, má tôi sẽ bảo: “Mày lấy cây đèn cầy trong tủ ra mà thắp cho sáng nhà”.
Hồi đấy, đèn pin sạc bằng điện vẫn còn là một thứ mới mẻ với hầu hết các gia đình trong xóm của tôi. Mỗi lần mất điện, mấy bà cô trong xóm từ già tới trẻ hay tụ tập lại trước sân nhà của một người nào đó và bắt đầu kể những câu chuyện thời còn bao cấp, chiến tranh, thỉnh thoảng sẽ là những câu truyện ma, điều mà lũ nhỏ chúng tôi mong chờ nhất mỗi khi mất điện. Cái cảm giác được nghe truyện ma trong cái không gian tối tăm chỉ có ánh đèn cầy và ánh trăng nhàn nhạt nó mới thú vị và hấp dẫn làm sao.

Đứa thì vừa nghe vừa len lén ngó nhìn xung quanh như sợ những gì có trong truyện sẽ xuất hiện, đứa khác thì nửa bịt nửa hở tai để có thể vừa nghe hết được câu chuyện, vừa tạo tâm lý “an toàn khi bịt tai?”. Tất cả lũ nhỏ chúng tôi mặc dù rất sợ nhưng không thể nào cưỡng lại được sự hấp dẫn của những câu chuyện tâm linh, ma quái huyền bí ấy.
Lũ chúng tôi thường hay bày trò trốn tìm mỗi khi mất điện vì chơi như thế sẽ rất vui, mọi người sẽ chẳng thấy ai với ai để mà kêu đúng tên, và cũng chẳng cần phải núp cho kĩ chỉ cần một bức tường và màn đêm đen kịt, thế là xong. Cảm giác như mỗi đứa đều có thuật ẩn thân như là “ninja” trong manga Nhật mà chúng tôi hay xem vậy.
Chúng tôi có thể chơi quên cả giờ giấc và chỉ kết thúc khi một đứa trong nhóm bị ba mẹ la mắng, xách roi và quất từng cái một bắt phải về nhà ngủ. Tuy nhiên đã cúp điện thì sao mà ngủ được với cái thời tiết mùa hè oi bức như thế. Tôi phải nằm trằn trọc mãi, lăn qua lăn lại, tay thì cầm cái quạt cố gắng quạt lấy quạt để mà kiếm một chút gió cho mát người, tay còn lại thì phải lo xua đuổi những con muỗi đáng ghét đang chăm chăm lượm lờ để hút máu. Cả người tôi mồ hôi nhễ nhãi và mong ước lớn nhất của tôi, gia đình tôi hay tất cả mọi người trong xóm ấy là mau mau có điện để có thể bật máy quạt thổi đi cơn nóng nực đang hành hạ của mùa hè.
Tôi thiếp đi từ lúc nào không hay và giật mình tỉnh giấc khi nghe cả xóm hô to: “Có điện rồi!!!”, từ đầu trên xuống cuối xóm, ai ai cũng vui mừng nháo nhào cả lên. Vậy đó, “hạnh phúc” đôi khi chỉ cần đơn giản thế thôi cũng khiến người ta vui vẻ cả ngày rồi.
Hồi đó tuy không được đầy đủ như bây giờ, mọi thứ đều thiếu thốn. Nhưng mà đối với chúng tôi, đấy là một kí ức tuổi thơ đáng nhớ. Không có những chiếc điện thoại sịn xò, những chiếc máy tính với đầy các game, những đồ công nghệ hiện đại,… thay vào đó, là một trái banh nhựa với giá 8 nghìn đồng mà lũ nhỏ chúng tôi phải nhịn ăn vất vả mấy ngày mới có thể gom đủ để mua nó, là một sân banh bằng bê tông với cái khung thành là một đôi dép hay vài cục đá tạo thành. Trận đấu diễn ra không cần tới trọng tài, cũng chẳng cần luật lệ, chỉ cần chúng tôi cảm thấy vui vẻ là được.
Và kết thúc khi trái banh bị thủng, bay sang nhà hàng xóm, một thằng trong nhóm bị chảy máu sứt móng, hay trời tối thui chẳng còn thấy đường để mà đá nữa. Tuổi thơ tôi, tuy nhiều lần bị ba mẹ quát mắng vì quần áo lấm lem, tay chân dính đất, thỉnh thoảng sẽ là chảy máu ở tay hay ở chân. Thế nhưng với tôi, tất cả những điều đó thật đáng trân trọng, thật vui vẻ, thật hạnh phúc và vô tư.
Tôi thấy mình thật may mắn vì đã có được một tuổi thơ đáng nhớ như vậy, những hạnh phúc đơn sơ tới từ những tấm hình, những con thú bằng nhựa hay những viên bi. Những buổi chiều rong chơi cùng lũ bạn, những lần tắm sông lúc 12 giờ trưa để rồi sáng hôm sau đứa nào cũng bị bệnh. Tôi nhớ, nhớ rất nhiều hạnh phúc đơn sơ thời xa xưa ấy.
© Lê Hoàng – Blog Radio

Hồi bé ở quê, mỗi lần mất điện là cả xóm rôm rả hẳn lên. Mọi người cùng tụ tập trên con đường lớn để hóng gió, còn đám trẻ con thì chơi chạy nhảy xung quanh. Những ngọn đèn dầu leo lét cháy tỏa sáng một khoảng không gian nhỏ nhưng soi rõ ánh rạng ngời trên từng khuôn mặt.

Thế mà giờ đây, thời đại cảu điều hòa, ti vi, tủ lạnh, internet thì mất điện sẽ khiến mọi người nhốn nháo hẳn lên. Ai cũng than trời kêu đất sao mà nóng, sao mà chẳng còn gì chơi. Và người ta quên mất đi ngọn đèn dầu, quên đi những trò chơi ngày thơ ấu.

 

Tuổi thơ và những ngọn đèn

 

Đêm mưa ngồi đuổi muỗi
Mưa nặng hạt tuôn rơi
Tiếng sấm rền vang trời
Mẹ tôi ngồi vá áo
 
Đứa cháu lo học bài
Bổng tối sầm mất điện
Cả nhà nhốn nháo tìm
Chiếc đèn dầu cũ kỹ
 
Bụi bám đầy trên tiêm
Ba cho chiếc que diêm
Lửa bật lên chợt nhớ
Đóm lửa hồng leo lét
Thắp sáng thời tuổi thơ
Thuở của những mộng mơ
Vẫn còn trong nỗi nhớ
 
Bao năm rồi thay đổi
Nhưng ngọn lửa mới nguyên
Chẳng chút gì lay chuyển
 
Vẫn màu hồng lửa xưa
Hiên ngang gió đung đưa
Chẳng lo tắt bất ngờ
 
Giữa đèn dầu và điện
Tôi lại thích đèn hơn
Một cảm giác bình yên
Khi nhìn vào ngọn lửa
 
Bây giờ và muôn thuở
Đừng so sánh nào hơn
Vì điều là khập khiễng
 
© videos new – Blog Radio

Xin chào và hẹn gặp lại.

Giọng đọc: Hiển Vi

Thiết kế: Hương Giang

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình: Ngày đẹp trời là ngày mình còn thanh xuân