Tự hỏi mình kí ức sao khó quên đến vậy?

Mình lục tìm điều gì đó giữa đêm
hình như những kí ức đã ngủ quên nay bỗng nhiên trở dậy
mình kéo chiếc chăn che phủ đầu, mình che đậy
giọt nước mắt lăn dài.

Mình lại nhớ đến những điều ngỡ đã phôi phai
tại sao kí ức lại khó quên đến vậy
cần thêm bao lâu nữa để thôi cố gắng che đậy
khi nỗi nhớ ùa về.
  Tự hỏi mình kí ức sao khó quên đến vậy?
Mùa yêu lại về rồi, mình ra phố, có nhiều người nắm tay
bóng tối vây quanh, mình lặng lẽ giữa niềm vui của bao kẻ khác
dường như mình vẫn hi vọng giữa đêm đông có một người ngân nga một bài hát
từng thân quen

Phố thị sáng đèn
những tia sáng le lói qua từng miệng cười, mắt khóc
tiếng nức nở bỗng nhiên khô khốc
khi có ai đó buông tiếng thở dài

Đến bao giờ mình mới thôi lục tìm điều gì đó giữa đêm
mắt thôi ướt và miệng luôn mỉm cười?

© Tâm Di – Blog Radio
Mời xem thêm chương trình: Chúng ta đã từng là người đặc biệt của nhau