Thu sang rồi, mình yêu nhau anh nhé!

Blog Radio – Thu về rồi, Hà Nội đang rất tình, mình yêu nhau anh nhé!

***
Anh ơi! Hà Nội đã chớm lạnh, gió heo may đã về trên từng con phố. Gió heo may như một cô gái mười tám đôi mươi đỏng đảnh, khó chiều nhưng lại khiến người ta khắc cốt ghi tâm. Gió heo may không quá lạnh nhưng đủ làm người ta xuýt xoa, da thịt như được mơn trớn. Gió heo may không quá mạnh nhưng đủ ướp đầy hương vị nồng nàn của trời đất. Cũng giống như em – cô gái xuân thì – không quá mặn mà nhưng tràn đầy nhựa sống đủ làm người ta say đắm. Em không quá sâu sắc nhưng đầy mới mẻ, tự tin đủ làm người ta tò mò tìm hiểu.
Anh biết không? Hà Nội đã phảng phất hương hoa sữa trên nhiều con đường nhỏ. Hoa sữa gợi cho người ta nhớ về kỷ niệm của mối tình đầu. Có thể là mối tình của những cô cậu học trò vô tư, hồn nhiên nhưng không dám nói. Có thể là mối tình trong sáng nhiều mộng mơ của thời sinh viên, của những đêm ghế đá công viên trong tiết trời thu. Có thể là mối tình không trọn vẹn nên mang nhiều hoài niệm của những đôi lứa đã không thể cùng nhau trên một hành trình. Có thể là mối tình đầy hạnh phúc với “happy ending” bằng “ngôi nhà và những đứa trẻ” nhưng vì bộn bề cuộc sống mà họ quên đi những kỷ niệm thuở ban đầu.
thu
Anh biết chưa? Hà Nội đã ngập lá vàng như mùa thu đã thay cho những con đường Hà Nội một tấm thảm rực rỡ. Nhiều người nghĩ rằng đó là sự chia ly mà nhuộm cho mùa thu một màu buồn man mác. Nếu như không có chia ly liệu rằng có những sinh sôi? Nếu như chúng ta rời xa nhau để lại thấy những mầm xanh sắp sửa đâm chồi, nảy lộc, liệu chúng ta có can tâm ở lại? Dù muốn hay không chúng ta cũng không thể thay đổi được quy luật của tự nhiên, như níu kéo một người hết yêu ở lại. Hay chăng, chứng ta hãy đừng nhìn lá vàng mùa thu bằng con mắt đượm buồn của sự chia ly. Như thế, chúng ta sẽ thanh thản hơn mà mở lòng mình ra và đón nhận những điều mới mẻ của cuộc sống. Bởi vì, ngoài kia cuộc sống muôn màu đang đợi chúng ta, tại sao chúng ta phải giam mình trong những điều cũ kỹ.
Anh ơi! Đâu đó trên những căn gác cổ vẫn vang vọng tiếng dương cầm bản tình ca cũ trong đêm khuya vắng – thổn thức, hờn giận như tâm trạng của cô gái giận hờn người yêu. Bởi có những yêu thương “đội lốt” giận hờn. Giận hờn đó mà sao không ngừng yêu thương, quan tâm, lo lắng. Giận hờn đó mà sao không ngừng chờ đợi một tin nhắn, một cuộc gọi, một cuộc gặp gỡ. Giận hờn đó mà sao không ngừng nghĩ về họ – kẻ cố tình gây thương nhớ rồi bỏ trốn. Giận hờn đó mà sao không ngừng tưởng tượng về một tương lai hạnh phúc của hai người với ngôi nhà đầm ấm và rộn ràng tiếng cười trẻ thơ.
Thu về rồi, Hà Nội đang rất tình, mình yêu nhau anh nhé!

©
Quỳnh Lam – Blog Radio

Mời xem thêm chương trình:



Hẹn một mai trái tim cùng nhau bước qua giông bão