Tạm biệt tuổi thơ đến lúc phải lớn rồi

Tạm biệt tuổi thơ đến lúc phải lớn rồi
Khi nào bạn nhận ra mình thật sự đã lớn? Ai cũng có một nơi để quay trở về, đó là nhà. Và có ít nhất một khoảng thời gian trong đời để muốn trở lại, đó chính là tuổi thơ.

Có ai còn nhớ những đêm nằm xem phim rồi buồn ngủ quá và vất vưởng trên ghế không? Thường sau đó bố hoặc mẹ sẽ bế vào giường và sáng mai dậy cũng chẳng thèm nhớ rằng mình đã từng ngủ ở ghế nữa. Nhưng bây giờ, dẫu có mệt lả đi ở ghế, thì ngày mai thức giấc bạn cũng sẽ thấy mình đang mệt mỏi trên ghế thôi… Bởi vì đã đến khi phải tạm biệt tuổi thơ để lớn lên rồi…
Cũng như những dòng tâm sự dưới đây của bạn tác giả Lai Ka:
 

Tạm biệt tuổi thơ, tao phải lớn mất rồi

 
Đưa tay đây
Tao dắt mày về ngày xưa
Về với tuổi thơ, tắm cơn mưa đầu hạ
Mưa xối mù trời, gột rửa hết bụi đường, bon chen, vồn vã
Mình bứt lá dừa, tết cào cào cho đá nhau chơi.
 
Chạy nhanh lên mày ơi
Dưới ao làng, mấy đứa trẻ con đang tập bơi thích quá
Mày đừng lo, không biết bơi cũng không sao cả
Tao chặt cây chuối già,
mày ôm chặt vào,
vung chân đạp một hồi là sẽ biết bơi ngay.
 
Mày lại đây…
Tao với mày chơi bi
Mày thua rồi ngủ nhè lăn ra khóc
Tao xị mặt ra, trả mày nguyên một vốc
Mày lại cười khì khì, lại lóc cóc đòi chơi.
Một lần này nữa thôi, mày thua rồi đừng hòng tao trả nữa.
 
 
Ở kia kìa, giàn hoa tigon mới nở
Mày cúi xuống đi, kênh tao lên, tao ngắt vài chùm
Rủ thêm mấy đứa con con
Thành hai hội nhà gái, nhà trai, mình chơi trò cô dâu chú rể.
 
Cầm lấy cái chai
Tao với mày ra đồng bắt dế
Con dế mèn này cặp đùi to đáo để
Đá con nào cứ phải biết tay ông.
 
Thả diều đi…
Gió đã lên thơm mát cả cánh đồng
Mày cầm dây, tao tung lên, chạy thật nhanh kẻo diều không kịp gió
A!
Bay rồi
Cái đuôi dài ngoằng
Bay cao thật đó
Buộc vào cây đi, mình nằm bên bờ cỏ, nghe dòng nước êm trôi.
 
Ở lại đây một tí nữa thôi
Tao muốn chặt tre, cùng mày chơi súng phốc
Bắn nhau tùm lum, vừa chạy vừa la, vừa thở ra hồng hộc
Tao biết mà, mày sẽ lại thua tao.
 
Mày nghĩ xem… còn trò gì chưa thử không nào
Chơi chắt, chơi chuyền, bắt chuồn chuồn…trò nào tao cũng thích
Giá như mình cứ được ở đây
Mãi vui chơi
đùa nghịch
Chẳng phải quay trở lại bây giờ.
 
Trời tối rồi kìa
Về nhanh thôi, kẻo bố mẹ lo
Tao muốn có phép màu,
bắt gian ngừng trôi, để tuổi thơ ở mãi
Tiếng cười trong veo
 
Giữ tháng năm ở lại
Làm trẻ con
không hề biết mùi trống trải, đơn côi.
 
Tạm biệt tuổi thơ, tao phải lớn mất rồi.
 
© Lai Ka – Blog Radio

Tuổi thơ… là những dại dột và ngây thơ, là những trận đòn roi và trưa nắng chang chang đầu trần trốn ngủ để bày trò chơi hột chơi chuyền, là cánh diều giấy phấp phới bay trong gió, là những buổi tắm mưa tiếng cười giòn giã xen lẫn tiếng tí tách mưa rơi xuống đường…

Tuổi thơ… là những ánh mắt trong trẻo nhìn cuộc đời không một chút hoài nghi. Ngày đó đêm chỉ biết đặt lưng xuống giường là ngủ, chẳng có vắt tay lên trán suy nghĩ, hay những tiếng thở dài đánh thượt giữa đêm.

Tuổi thơ… là niềm vui giản dị và ngô nghê. Nỗi buồn chẳng bao giờ ở lại quá lâu, mọi chuyện nhẹ bẫng và trôi đi sau một cái chớp mắt. Thế nên ai cũng muốn được trở lại tuổi thơ…

 

Ước gì được mãi tuổi thơ

 
Ước gì nhắm mắt hôm nay
Sớm mai thức dậy thành ngày còn thơ
Kệ đời cứ sống ngu ngơ
Hiểu chi nhiều chuyện bây giờ khổ tâm.
 
Ngày xưa vừa mới lên năm
Đất trời cứ ngỡ nằm lòng bàn tay
Nhưng rồi càng lớn mới hay
Đất trời đi hết vạn ngày chưa xong.
 
Ngày xưa cứ ngỡ cánh đồng
Con sông rộng lớn mênh mông nhất rồi
Đến ngày bỏ xứ xa nôi
Hiểu ra thứ vốn gấp đôi – lòng người.
 
Ngày xưa cứ ngỡ sẽ cười
Là khi hạnh phúc vui tươi nhất đời
Ngày xưa nước mắt chỉ rơi
Là khi buồn nhất ở đời nhân sinh.
 
Lớn lên mới hiểu sự tình
Vui buồn gì cũng lặng thinh một mình.
 
© Nguyễn Thị Thúy Hằng – Blog Radio

Bạn biết không, mỗi lần nhìn lại thời thơ ấu vô tư, thứ nay đã vĩnh viễn mất đi, chôn vùi luôn tất cả những cảm xúc sung sướng hay hạnh phúc mãnh liệt nhất, tôi thỉnh thoảng vẫn nghĩ trẻ con mới thực sự là lúc mình cảm nhận được hết thảy ý nghĩa của cuộc sống, và chúng ta – những người lớn, bất quá chỉ là nô lệ mãi phụ thuộc, hoài niệm về cái thời đã qua ấy mà thôi. Mục đích sống của mỗi người, có lẽ cũng chỉ có vậy”

 

Cho con về lại tuổi thơ

 
Giữa bầu trời cao xa lồng lộng gió
Cánh diều chiều lơ lửng tít trên cao
Tuổi thơ của con đâu rồi mẹ nhỉ?
Ai đã vô tình mang mãi đi xa?
 
Mẹ bảo ai đó trả lại cho con
Cho con về với tuổi thơ đi mẹ
Một tuổi thơ bình yên mà vất vả
Bao đắng cay nếm mọi vị cuộc đời.
 
Dẫu vậy nhưng tâm hồn con thanh thản
Chẳng âu lo, mệt mỏi gục giữa đời
Như chốn phồn hoa đô thị chỉ là ảo ảnh
Con không tìm được mái ấm tình thương.
 
Con không tìm được dáng liêu xiêu trong nắng chiều của mẹ
Con không tìm được tình yêu vô điều kiện như cha.
Con không tìm được cô gái quê chân chất bao xa
Con không tìm được chính mình như xa xưa nữa.
 
Con nhớ từng chiều khói tỏa mù sương
Từ căn bếp đầy ắp yêu thương của mẹ
Con nhớ mỗi lần nhỏ em giận dỗi
Bởi thua con sau mỗi lần chiến tranh.
 
Con nhớ từng chiều chạy trên triền đê mãi
Đuổi theo khát vọng đang cùng gió bay cao
Con nhớ giọt nước mắt năm nao
Mẹ đã khóc khi con hư và bướng.
 
Trái tim con đang thổn thức lỗi nhịp
Khi nhớ lại ký ức xa xưa…
Tuổi thơ ơi! Cho ta về với nhé?
Một lần thôi cũng hạnh phúc lắm rồi.
 
© BaGem – Blog Radio

Có những lúc tự mỉm cười ngô nghê nghĩ rằng chẳng lẽ ngày đó mình đã từng như thế ư? Rồi không dám tin rằng mình của ngày xưa lại ngây thơ đến thế. Ai cũng có một thời bồng bột, một thời non dại, để khi nhớ lại chẳng còn (dám) nhận ra mình.

Bởi thế giới của một đứa trẻ thực lòng rất giản đơn. Nỗi buồn thì dễ quên còn niềm vui cứ luôn đầy ăm ắp. Chẳng như thế giới của người trưởng thành, quay đi ngoảnh lại cứ thấy những mối quan hệ vơi dần còn trái tim chai sạn và cô đơn…



 

Ước mơ trở lại tuổi thơ

 
Tháng sáu này muốn về làm đứa trẻ
Để được tặng quà, để được yêu thương
Mình có làm sai thì chắc cũng bình thường
Được khóc khi buồn và cười khi vui vẻ.
 
Tháng sáu này muốn về làm đứa trẻ
Tập vẽ, tô màu tùy ý chẳng lo âu
Ngủ thật ngon, trọn giấc chẳng muộn sầu
Chẳng bận nghĩ về ngày mai sắp sửa.
 
Tháng sáu này chẳng trẻ con được nữa
Bởi chuyện đời mọi lúc chẳng bình an
Cười hôm nay ngày mai lại lệ tràn
Sông có khúc thì đời người lắm lúc.
 
Tháng sáu này muốn được về với mẹ
Ở trong căn nhà mình đã được sinh ra
Ở ngoài kia mấy nơi gọi là nhà
Mà bình yên như được!
 
Tháng sáu này nếu được quyền ao ước
Chỉ muốn bình thường sống mãi với tuổi thơ
Chưa từng khổ đau, chưa từng biết đợi chờ…
 
© Thúy Nhân – Blog Radio

Bạn thân mến, những ký ức về tuổi thơ sẽ là dòng suối tắm táp cho tâm hồn luôn xanh tươi, để những khi nhớ về nó là thấy cả một bầu trời niềm vui ùa về và chẳng còn biết già đi là gì nữa… Bởi thế, Hà Diễm cùng nhóm sản xuất Blog Radio hy vọng chương trình hôm nay mãi là một kỷ niệm tuyệt vời của bạn trong những ngày tháng trưởng thành.

Giọng đọc: Hà Diễm

Thiết kế: Hương Giang

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời bạn xem thêm chương trình:



Con đã đủ trưởng thành để đi xa và trở về