Quỷ Nhi_ phần 4

Quỷ Nhi_ phần 4
Mặc dù Tiểu Thiển chưa tỉnh dậy nhưng thân thể vẫn phát triển từng ngày. Lúc này Thương Hạo mới phát hiện ra, hóa ra trong lòng hắn lại nhớ rõ quá trình trưởng thành của nàng. Không nhớ đã xuống hạ giới được bao lâu, Tiểu Thiển đã trưởng thành giống hệt như hồi nàng nhảy từ Tru Tiên đài xuống. Thương Hạo dần dần hoảng hốt, nếu mãi mãi không tìm được Bạch Quỷ, nếu Tiểu Thiển vĩnh viễn không tỉnh lại nữa….
Thương Hạo kìm nén nỗi đau trong lồng ngực, đặt sinh hồn của Tiểu Thiển trong tay chậm rãi độ vào thân đứa bé. Nhưng đợi một lúc lâu vẫn không thấy đứa bé tỉnh lại.
“Tại sao lại như vậy?”
“A di đà Phật, có lẽ Đăng linh sinh lòng oán niệm, không muốn thức tỉnh mà thôi.”
Không muốn thức tỉnh. Thương Hạo nhìn Tiểu Thiển hồi lâu, cười khổ nghĩ, nàng ngốc như vậy thì vẫn còn oán trách ta, có lẽ lúc nhảy từ Tru Tiên đài xuống đã quá đau lòng. Hắn thấp giọng hỏi: “Làm thế nào để nàng không còn oán nữa?”
“Dưới trần gian có một người tên là Bạch Quỷ, nàng có thể giúp ngươi.”
Thương Hạo ôm Tiểu thiển trong tay, chậm chạm đi về phía Thiên Môn, chúng thần tiên chỉ còn trông thấy bóng lưng cô độc và giọng nói khàn khàn hứa hẹn: “Ta nhận ơn này của ông, từ nay về sau, Thương Hạo ta sẽ không làm hại tính mạng người khác nữa.”
Hắn có thân thể bất tử, có thể nghe hắn lập lời thề như thế, chúng thần tiên đã yên tâm hơn rất nhiều. Rốt cuộc thiên ma Thương Hạo cũng không còn là hiểm họa của tam giới nữa.

Mặc dù Tiểu Thiển chưa tỉnh dậy nhưng thân thể vẫn phát triển từng ngày. Lúc này Thương Hạo mới phát hiện ra, hóa ra trong lòng hắn lại nhớ rõ quá trình trưởng thành của nàng. Không nhớ đã xuống hạ giới được bao lâu, Tiểu Thiển đã trưởng thành giống hệt như hồi nàng nhảy từ Tru Tiên đài xuống. Thương Hạo dần dần hoảng hốt, nếu mãi mãi không tìm được Bạch Quỷ, nếu Tiểu Thiển vĩnh viễn không tỉnh lại nữa….
Ngày xuân hoa đào nở rộ, Thương Hạo cõng Tiểu Thiển đi qua rừng đào rực rỡ, đến ngã rẽ đột nhiên trông thấy một cô gái áo trắng dựa vào thân cây, thấy Thương Hạo, nàng khẽ gật đầu: “Ta tên là Bạch Quỷ, đến lấy quỷ trong lòng cô bé trên lưng ngươi.”
Thương Hạo giật mình, rồi cười nói: “Cuối cùng cũng tìm được cô.”
Bạch Quỷ lấy chiếc bút lông từ trong tay áo ra, nhẹ giọng nói: “Giúp ngươi, cũng là giúp chính bản thân ta. Nhưng có một chuyện ngươi cần phải biết trước.”
“Chuyện gì?”
“Nàng không còn oán ngươi nhưng cũng sẽ không yêu ngươi, nàng sẽ quên hết ký ức trước kia, đối với nàng mà nói, là bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn mới. Ngươi không hề có ý nghĩa gì với nàng.”
Thương Hạo bật cười: “Cuộc đời bất tử của ta đã xen vào cuộc đời của nàng, nàng quên ta một lần thì ta sẽ khiến nàng nhớ lại một lần, nàng quên ta hai lần ta sẽ khiến nàng nhớ lại đến hai lần, đến bao giờ không thể quên được mới thôi.”
Tiểu Thiển tỉnh lại, giống như lời Bách Quỷ nói, nàng quên hết mọi chuyện trước kia. Nàng mở to mắt nhìn hắn: “Thương Hạo, người là cha ta ư? Sao lại đối xử tốt với ta như vậy.”
Hắn thản nhiên như không lau vết mứt quả dính bên khóe miệng nàng, nói: “Ta là tướng công của nàng.”
“Nhưng vì sao ta không nhớ người?”
“Hiện giờ nàng có biết ta không?”
“Biết.”
“Thế là được rồi.” Thương Hạo cúi đầu hôn lên môi nàng, hắn cũng cảm nhận được vị ngọt của mứt quả. “Những chuyện trước kia đều không quan trọng, nàng chỉ cần nhớ, ta thích nàng, nàng yêu ta là được rồi.”
Tiểu Thiển trợn tròn mắt, thắc mắc: “Nhưng ta có cảm giác người không thích ta.”
“Ta thích nàng.” Hắn luôn lặp lại bên tai nàng như vậy, một lần, một lần nữa lại một lần nữa, giống như bù lại ngày xưa chưa kịp giải thích cho nàng, lại giống như muốn Tiểu Thiển khắc sâu lời này trong lòng, vĩnh viễn không thể quên.
Tiểu Thiên rất háo hức với cuộc sống dưới trần. Thương Hạo dẫn nàng đi khắp nơi, mỗi nơi lại dừng chân một chút, Tiểu Thiển ngày xưa trong tháp Xá Lợi thường hỏi hắn rất nhiều. Mà bây giờ hắn nắm tay nàng, dẫn nàng trải qua bốn mùa xuân hạ thu đông, kể cho nàng nghe những chuyện kỳ lạ mà nàng chưa từng được biết. Nhưng dù là trong tháp Xá Lợi hiu quạnh vắng vẻ hay là giữa chốn hồng trần hỗn loạn, Thương Hạo đều thành công biến mình trở thành điểm tựa duy nhất của Tiểu Thiển.
Duy nhất mà thôi.
(…)
Tác giả : Cửu Lộ Phi Hương

Người dịch: Hắc Gia
Được thể hiện qua giọng đọc: Nhím Xù
Kỹ thuật: Nhím Xù

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus
và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truy
ện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book
bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


Click ngay để được chìm đắm và tận hưởng những xúc cảm cuộc sống chỉ có tại thế giới Audio Books