Truyện Võ Tòng Đánh Mèo

Quà Noel của vợ

Quà Noel của vợ
Đánh giá


Tác giả: Võ tòng đánh mèo

QUÀ NOEL CỦA VỢ

Vợ mình có cái tật rất lạ là nhiều lúc đang vui vẻ bình thường đột nhiên mặt vợ tối sầm lại rồi nghiến răng kèn kẹt. Ví như hôm trước ấy, đang nói chuyện vui vẻ, vợ quay sang hỏi: “Tại sao anh lấy em?”. Mình bảo: “Từ bé, anh đã đặt ra mục tiêu rằng người con gái mà anh lấy làm vợ bắt buộc phải có một trong hai tiêu chí: hoặc là thông minh, hoặc là xinh đẹp. Ấy vậy mà chả hiểu sao anh lại lấy em!”. Nghe vậy, mặt vợ lại sầm lại, nghiến răng kèn kẹt…

Có bữa vợ lại hỏi: “Anh thích nhất là lúc em đang làm gì?”. Mình bảo: “Anh thích nhất lúc em ngủ”. Vợ cười: “Có phải khi ấy em dễ thương như con mèo không?”. Mình nói: “Chả phải! Chỉ là vì khi ngủ thì em sẽ không gào thét, quát tháo anh được!”. Mặt vợ lại sầm lại, nghiến răng kèn kẹt…

Hôm nọ vợ bảo: “Lương tháng này của anh dành ra mua cái máy giặt cửa ngang nhé, chứ cái máy giặt cửa đứng nhà mình giặt hại quần áo lắm!”. Mình nói: “Em cứ vẽ chuyện! Nếu em thích, anh sẽ vật ngửa cái máy giặt cửa đứng nhà mình ra, vậy là nó thành cái máy giặt cửa ngang rồi. Mua bán gì cho lãng phí!”. Mặt vợ lại sầm lại, nghiến răng kèn kẹt…

Rồi lại bữa đó, hai vợ chồng đi siêu thị, vô tình gặp mấy cô bạn cũ của vợ, các cô ấy lần đầu gặp mình nên cứ rối rít khen mình hiền lành, đẹp trai, lương thiện, rồi bảo vợ mình sướng vì lấy được chồng ngon. Thấy vợ cười cười vẻ ngại ngùng, mình liền đỡ lời: “Cũng bình thường thôi mà. Thế gian được chồng hỏng vợ, hiếm có gia đình nào mà cả hai vợ chồng đều xấu và hung dữ lắm!”. Mặt vợ lại sầm lại, nghiến răng kèn kẹt…

Tới lần đi họp dân phố, ông tổ trưởng nói: “Dịch sốt xuất huyết đang bùng phát ở khu ta, yêu cầu các gia đình chú ý úp hết các chum vại, chai lọ đọng nước, không cho bọ gậy, loăng quăng có môi trường phát triển”. Mình nghe vậy ghé tai vợ thì thào: “Anh nghĩ mầm mống của dịch sốt xuất huyết lần này bắt nguồn từ chính nhà của chúng ta đấy!”. Vợ hỏi: “Sao anh biết?”, mình bảo: “Thì quần áo, bát đĩa em ngâm nước trong chậu cả tuần không rửa, ngần ấy thời gian chả thừa sức cho bọ gậy, loăng quăng nó khôn lớn, trưởng thành, lập gia đình rồi sinh con đẻ cái, phát tán đi khắp nơi hay sao?”… Mặt vợ lại sầm lại, nghiến răng kèn kẹt…

Có hôm vợ xem sách tướng số, rồi bảo: “Anh ơi, sách viết là con gái giống cha giàu ba họ này”. Mình mừng rỡ: “Thật à, vậy vợ chồng mình trước sau gì cũng giàu, vì em giống bố em mà!”. Vợ bảo: “Đâu, em chả có cái nét nào giống bố cả!”. Mình cãi: “Có! Em giống bố bộ ngực, với lại mồm nhiều râu!”. Mặt vợ lại sầm lại, nghiến răng kèn kẹt…

Lại có bữa hai vợ chồng ngồi xem phim “Người Nhện”, vợ nói “Ơ, hóa ra bị nhện cắn là có thể phóng tơ và bò lồm cồm trên nóc nhà như nhện được. Em cũng thích được nhện cắn quá!”. Mình bảo: “Nhện cắn thì chưa, nhưng anh nghĩ là em đã bị lợn cắn rồi”. Vợ hỏi: “Sao anh nói vậy?”. Mình đáp: “Thì đấy, em ăn với ngủ có khác gì lợn đâu?”. Mặt vợ lại sầm lại, nghiến răng kèn kẹt…

Có lần đi xe buýt đông qúa, hai vợ chồng phải đứng. Thương vợ, mình mới ghé tai vợ, bảo: “Thanh niên bây giờ văn hóa kém quá, đúng ra chúng phải nhường ghế cho em mới phải”. Vợ hỏi: “Lý do gì mà chúng phải nhường?”. Mình xoa xoa bụng vợ, bảo: “Bụng em như thế này, ai chả nghĩ là em có chửa sắp đẻ tới nơi rồi! Thấy phụ nữ có chửa mà không nhường ghế thì chả vô văn hóa sao?”. Mặt vợ lại sầm lại, nghiến răng kèn kẹt…

Hôm trước xem hoa hậu, đến phần trình diễn áo tắm, vợ bỗng nhiên than thở: “Cô nào cũng ngực to, chân dài, chả bù cho mình!”. Biết vợ đang tự ti, mình liền động viên: “Em sao phải ghen tị với chúng nó làm gì, ông trời công bằng lắm, người được cái này thì sẽ hỏng cái kia thôi, ai cũng sẽ có những ưu điểm của riêng mình!”. Vợ phụng phịu: “Nhưng em chả có cái ưu điểm gì cả!”. Mình cãi: “Ai bảo không có! Này nhé! Tuy ngực em không to bằng, nhưng bù lại, bụng em lại to gấp đôi, gấp ba bụng chúng nó. Chúng nó cũng chỉ được cái chân dài, chứ còn lông chân thì chắc chắn không đứa nào dài bằng em!”. Mặt vợ lại sầm lại, nghiến răng kèn kẹt…

Rồi tối qua đi ăn búp-phê, đột nhiên thấy vợ ăn uống cầm chừng, mình bảo: “Búp-phê tính tiền theo suất, em cứ ăn mạnh vào kẻo phí”. Vợ bảo: “Thôi, ăn nhiều béo, xấu lắm!”. Mình động viên: “Không lo! Em xấu vì nhiều thứ, chứ có phải chỉ vì béo đâu. Cứ ăn vô tư đi!”. Mặt vợ lại sầm lại, nghiến răng kèn kẹt…

Vừa rồi về nhà, thấy có cái gói gì đó để trên bàn, mình mở ra xem, thấy một con dao phay, một cái ba-lô xanh, và một bịch túi ni lông đen, không biết của ai. Chả có lẽ lại là quà Noel vợ mua tặng mình?