Phương Nam mùa thu này thành phố bỗng lặng im

Mai anh có về hãy bước khẽ bàn chân
Kẻo hàng cây giật mình làm chút lá khô rơi rụng
Thành phố Sài Gòn mùa này mưa ướt sũng
Thu phương nam lạ lùng, chỉ ít ỏi thoáng qua…

Nhưng vẫn đủ làm rung động ý thơ ca
Đủ khiến người xa nhau vàng hoe màu nỗi nhớ
Cái lạnh se se len vào trong hơi thở
Mùa của đợi chờ làm cảm xúc dậy thênh thang
  Phương Nam mùa thu này thành phố bỗng lặng im
Anh có biết không, mấy khóm cúc nở rực vàng
Thổn thức tim em ngỡ góc trời thu Hà Nội
Nơi bàn chân ta qua thân quen từng con phố
Nơi anh dìu em dịu dàng nhè nhẹ lá thu bay…

Ước gì giờ này tay ta lại trong tay
Cùng ngắm Hồ Gươm, Tháp Rùa nghiêng soi bóng
Hay chiều Hồ Tây lao xao ngàn cơn sóng
Em yêu anh và yêu Hà Nội trong tim!

Nhưng anh đi rồi thành phố bỗng lặng im
Phương Nam buồn, em khép vào góc riêng
dẫu Sài Gòn náo nhiệt
Có những ngày rất nhớ anh vì còn cách xa biền biệt
Mai anh có về hãy nhớ mang… thu Hà Nội tặng riêng em!
 
© Nguyễn Quang Vinh – Blog Radio
Mời xem thêm chương trình: Liệu thời gian có làm lành mọi vết thương