Những ngày chông chênh giữa cô đơn

Những ngày chông chênh giữa cô đơn
Blog Radio – Cô đơn là khi ta đợi chờ một thứ gì đó mông lung, một cuộc tình không có bắt đầu và cũng chẳng có hồi kết.


***

Cô đơn là khi từng ngày qua, niềm vui và nỗi buồn lằng lặng đến và đi. Xuân tới, hạ qua, thu đến, đông già cỗi bỏ đi, bốn mùa ta vẫn đơn côi một mình.

Cô đơn là khi ngót nghét tuổi xuân đi qua bạn bè đều có nơi chốn để thương nhớ đi về, còn ta đang mải mê trông ngóng một thứ thương yêu xa xăm vô hình nào đó.

Cô đơn là khi ta mệt nhoài, buông thõng với tình yêu. Đau đớn quá, tim ta đến lúc chai sạn với tình yêu để ngược dòng trôi về với cô đơn.

Cô đơn là khi ta đợi chờ một thứ gì đó mông lung, một cuộc tình không có bắt đầu và cũng chẳng có hồi kết. Một mối tình đơn phương vụng dại vốn dĩ đã không có bắt đầu nên chăng cũng không bao giờ kết thúc.

Cô đơn là khi con tim yêu thương quá, đòi hỏi quá, để rồi hụt hẫng khi nhận lại điều không như mong muốn.

Cô đơn là khi khoảng cách giữa trái tim xa vời vợi, cố chạm khẽ cũng run run để rồi chỉ biết ngước nhìn từ xa, nhưng cũng có khi cô đơn là lúc khoảng cách không gian xa nghìn trùng để rồi ta yếu đuối trước cô đơn. Khi đêm ùa về lạnh lẽo, khi bình minh tỉnh giấc, thèm biết mấy một cái ôm vội vã, cái siết tay thật chặt, một ánh nhìn trìu mến.

Người ta cô đơn khi đau đớn, khi ghen tuông, hoài nghi, khi mất mát, khi đổ vỡ, khi người ta thấy không ai sẻ san, khi người ta nhớ nhung và thậm chí khi người ta đang yêu thương cháy bỏng…
Còn em, cảm xúc của những ngày cô đơn, là em níu lại những giấc mơ xa xôi của quá khứ.

Những ngày chông chênh giữa cô đơn

Là em lo sợ cho hiện tại
Hoang mang cho tương lai.

Chiều ghé qua những quán cà phê quen, nhìn ngắm thành phố, nhìn dòng người ngược xuôi mới thấy mình đang chậm chạp quá với yêu thương rồi. Bỗng nhiên em nghĩ cả thành phố này, tìm đâu ra nơi để yêu thương cập bến, rộng lớn lắm, mà yêu thương thì nhỏ hẹp, giữa biển người đâu dễ kiếm tình yêu.

Có nhiều người đi ngang cuộc đời em nhưng mà chẳng đủ sức lay động con tim đã ngủ dài trong những cơn mưa chiều. Hà Nội những chiều hun hút gió, em không quên thói quen ngồi mơ màng bên song của sổ để đợi chờ một điều gì đó, mà em nghĩ ở ngay đây thôi… Biết bao nhiêu ngày, em nhập nhằng giữa nhớ và quên, giữa quá khứ và tương lai.

Cô đơn có rất nhiều đồng minh nhưng dù như thế nào, con người không thể trốn chạy cảm xúc. Cách dứt ra triệt để là đối mặt và chiến đấu với nó. Mỗi ngày đi qua, là yêu thương đến cuồng si, là nhớ nhung đến thét gào, là buồn tủi đến suy sụp, là đau đớn đến quay quắt, là hận thù đến điên dại, nhưng chung quy lại tất cả rồi cũng sẽ qua đi.

Chỉ có hạnh phúc mới xứng đáng ở lại với em. Dù có những quãng đời ta cô đơn như thế. Nhưng rồi, ai cũng sẽ phải đi qua cô đơn, bằng một cách nào đó, bằng chính bản thân hay bằng một trái tim khác xa lạ. Những quãng đời ta cô đơn, để nhớ, để trân trọng hơn hiện tại, để thử thách bản lĩnh của con tim kiên cường, hay là để ta có thời gian hong khô nước mắt, chữa lành những vết thương, để chuẩn bị yêu thương cho những cuộc tình phía trước…

© Đông Đông – Blog Radio


Giọng đọc: Titi
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hương Giang