Mùa thu năm nào đó

Tháng chín mưa ngâu, thoảng nồng hương sữa
Trời còn làm mây, trưa nắng dịu dàng
Những cung đường lặng lẽ chạy sang ngang
Đôi tình nhân trẻ, còn đang giận dỗi

Còn nhớ không em, một thời nông nổi
Trút áo học trò, lặng lẽ giữa dòng đời
Những bộn bề vội vã đã xa xôi
Một mình đứng đó có đơn côi làm bạn
  Mùa thu năm nào đó

Tôi vẫn nhớ, mùa thu năm nào đó
Có em, có tôi và có một khoảng trời
Có gió, có mưa ngâu và bầu trời hờn giận
Em mím môi hờn trách lá vàng thu

Em ơi
Có những chân trời tìm hoài không điểm đến
Như những chân tình để khắc cốt ghi tâm
Có lẽ em quên ngày ấy dưới mưa dầm
Chàng trai ấy, ngóng em quay lưng mà gạt lệ
Nhớ đến em, đến hoài niệm thời non trẻ
Mà cả tâm tình như sóng bể đại dương

Anh thương cô gái mười bảy tuổi, đến trường
Để lại trong anh mối tình đầu thơ dại
Khắc khoải trong anh là một tình yêu của thời mười bảy
Yêu một nàng con gái thẹn thanh xuân…

© Liên Trần – Blog Radio

Mời xem thêm chương trình: Tạm biệt ngày hôm qua