Mẹ đừng giục con chuyện lấy chồng

Mẹ đừng giục con chuyện lấy chồng
Làm con gái nào có vui vẻ gì, đến tuổi yêu đương thì cha mẹ lại giục. Yêu xong rồi thì lại giục cưới, yên bề gia thất thì đến giục đẻ. Cuộc đời con gái 3 điều “giục” mà loại nào cũng khó! Đặc biệt là giục lấy chồng…

Các bậc phụ huynh lúc nào cũng có đủ lý do chính đáng để ép bạn phải vào khuôn mẫu: con gái thì phải lấy chồng, lấy chồng cho cuộc sống ổn định, để lâu quá là ế! Thế nhưng sống ở trên đời, ai mà chẳng mong có một người để được yêu thương, để dựa vào lúc mệt mỏi hay đơn giản là chuyện trò sớm hôm. Cái vòng xoay cuộc sống sáng đi làm, tối về lủi thủi một mình thật sự có dễ chịu chút nào chứ. Trong khi con gái đã buồn bực, đã áp lực lắm rồi còn phải nghe mẹ giục lấy chồng thì tâm trí đâu mà sống yên ổn…

 

Mẹ đừng giục con chuyện lấy chồng

 
Mẹ đừng giục con chuyện lấy chồng
Con buồn lắm đó mẹ biết không?
Người con thương mến chưa tìm thấy
Lấy chồng đâu chỉ cưới là xong?
 
Mẹ đừng giục con nữa có được không?
Con cũng muốn lắm, cũng thầm trông
Nhưng duyên chưa thắm, tình chưa đến
Vội vã làm gì chuyện lấy chồng
 
Mẹ đừng giục nữa, đừng có lo
Đừng vì hàng xóm họ nhỏ to
Đừng vì thiên hạ thi nhau cưới
Để dạ bâng khuâng nỗi tơ vò
 
Mẹ đừng giận con chuyện cãi ngang
Con biết mẹ chọn rể cũng ngoan
Nhưng hai nhịp đập không chung lối.
Hạnh phúc mong manh có vẹn toàn?
 
Biết người nặng gánh nhiều lo toan
Nhưng đừng giục nhé mẹ của con
Chỉ là con đợi người như bố
Yêu vợ thủy chung một tấm lòng.
 
© Nguyễn Thị Thoa – Blog Radio



Với nhiều người, không phải là họ không muốn hay không có ý định lấy chồng, chỉ là có quá nhiều tổn thương hoặc chưa có một người giúp họ có chỗ dựa tốt.

Cô bạn của tôi vẫn than thở rằng mỗi lần gọi điện về nhà đều phải chịu đựng trường ca lấy chồng. thế nhưng gia đình chỉ có một cô con gái, cô chỉ muốn lấy chồng muộn một chút để giúp đỡ chăm sóc ba mẹ được nhiều hơn.

Ông bà xưa vẫn có câu, “con gái là con người ta”, cất công mang nặng đẻ đau, nuôi lớn khôn rồi đem gả cho nhà người. Mà đâu có phải dễ dàng gì nuôi nấng một đứa con, xong lại để con gái về nhà người ta, chăm lo cho gia đình nhà chồng suốt mấy chục năm. Thế nên không ít lần, cô bạn than thở chuyện bị giục lấy chồng.

 

Hay là con chẳng lấy chồng mẹ nhé!

 
Hay là con chẳng lấy chồng mẹ nhé!
Nghĩa sinh thành con đã trả được đâu?
Chín tháng mười ngày mang nặng đẻ đau,
Lại mười mấy năm nuôi con khôn lớn.
 
Phận con gái, như ván bài đem cược.
Đỏ hoặc đen liệu tính được cho mình?
Con gái sinh ra vốn nặng chữ “tình”,
Cũng bởi thế mà ngàn đời chịu thiệt.
 
Mẹ mong mỏi điều gì, con biết
Rằng: “Kiếp người ai sống mãi được đâu
Nên con phải biết tính chuyện dài lâu
Đời cô độc, ai là người hương khói?”
 
Lòng mẹ cha chỉ mãi luôn mong mỏi
Con gái lớn rồi có bến đỗ yên vui.
Nhưng con không muốn đánh cược mẹ ơi!
Vì trước giờ con chẳng luôn may mắn.
 
Sống độc thân liệu có gì không đặng?
Con vẫn tự lo mọi thứ cho mình.
Độc lập, tự tin, rạng rỡ, tươi xinh,
Bước chân tới biết bao miền đất mới.
 
Con cũng chẳng phải bận tâm nghĩ ngợi
Ngày hôm nay của ai đó thế nào;
Lỡ cãi nhau hai đứa sẽ ra sao;
Phải làm gì để nhà chồng vừa ý.
 
Hay là do con bỗng nhiên ích kỉ,
Vì họ chẳng cho con được cuộc đời.
Sao con phải thương kính họ mẹ ơi!
Khi mà họ lỡ buông lời cay độc.
 
Con lỡ một lời, họ bảo con vô học;
Có phải chăng là mắng cả mẹ rồi?
Sinh con ra, khổ cả nửa cuộc đời
Để đổi lại những miệng đời cay nghiệt.
 
Phận con gái sinh ra là đã thiệt
Bao thước đo họ đặt cả vào mình.
Họ đo con bằng những lẽ thường tình
Nhưng họ chẳng phân được ra sai – đúng.
 
Sống độc thân, có gì không hạnh phúc?
Chỉ đôi khi có thể thấy cô đơn
Nhưng so ra với “đen – đỏ” vẫn hơn.
Cho con chọn sống độc thân mẹ nhé!
 
© Vũ Phương Duyên – Blog Radio



Còn tôi, hôm trước gọi điện về nhà, mẹ cứ hỏi:” Bao giờ lấy chồng hả con gái? Bạn bè bằng tuổi đã có con bồng con bế hết rồi, đứa này có chồng làm chức nọ chức kia, đứa này có nhà nọ xe kia…”

28 tuổi, mẹ cứ bảo con gái ế. Mỗi lần gọi điện về nhà đều giục giã con chuyện lấy chồng, chuyện kiếm người yêu. Chuyện yêu đương là chuyện cả đời, có vài chuyện cỏn con như ăn mặc hàng ngày, trưa ăn gì tối ăn gì con gái còn nghĩ ngợi mông lung. Thế nên chuyện lớn thì cần có thời gian mẹ ạ.

 

Đừng giục con lấy chồng

 
Con bây giờ mệt mỏi lắm mẹ ơi
Chẳng muốn gượng cười tỏ ra mình mạnh mẽ
Chỉ muốn khóc òa như khi thơ bé
Nên mẹ đừng giục con hai chữ lấy chồng.
 
Con biết mẹ buồn và chắc hẳn rất lo
Con gái mẹ cũng học hành tử tế
Cũng ra đời trưởng thành trong suy nghĩ
Nhưng đường tình duyên sao cứ lận đận hoài.
 
Mẹ nhìn bạn bè con cứ tặc lưỡi lắc đầu
Bằng tuổi nhau đã con bồng con bế
Có đứa còn tập hai tập hai nhanh thế
Sao con gái mình chẳng nhắc đến chữ yêu.
 
Thỉnh thoảng lại nghe có tiếng xa gần
Con gái nhà kia đã bao nhiêu rồi nhỉ
Cứ thấy một mình đi về lặng lẽ
Định khi nào lấy chồng hay để mối mai cho.
 
Mắt mẹ buồn và chứa đựng âu lo
Con gái mẹ có gì đâu không tốt
Nên về nhà cứ mặt mày nặng nhẹ
Lấy chồng đi con mẹ nghe thiên hạ nói hoài.
 
Mẹ biết là mọi thứ trên đời
Đâu nói muốn là dễ dàng có được
Sâu thẳm trong con khi nhìn những lứa đôi hạnh phúc
Cũng giật mình và ao ước bao nhiêu.
 
Mẹ hãy chờ con thêm một chút nữa thôi
Hạnh phúc muộn nhưng đâu phải là không có
Con vẫn sẽ tin yêu và chờ đợi
Nhưng chưa phải là bây giờ nên đừng giục nữa mẹ ơi.
 
© Thy Nguyên – Blog Radio

Các bậc phụ huynh vẫn thường dựa vào tuổi tác để nhắc đến chuyện lấy chồng. Mẹ tôi vẫn bảo, trước ba mươi tuổi còn có quyền lựa chọn một chàng trai tốt, còn sau ba mươi thì đã ế lắm rồi, chỉ mong có người rước đi thôi, khi đó lại sợ vội vội vàng vàng cưới mà chẳng kịp tìm hiểu gì người ta nữa. Nhưng mẹ ơi, ba mươi đâu phải là Tết, người ta trưởng thành đâu chỉ tính trên tuổi tác đâu chứ nhỉ?

 

Ba mươi đâu phải ế

 
Con gái giờ rất hiếm
Mẹ đừng bận tâm nhiều
Chuyện chồng con muôn thuở
Mãi chỉ là bài ca.
 
Ế đâu mà mẹ sợ
Rồi lúc nào cũng la
Con trai đầy cả ra
Đứng xếp hàng từng dãy.
 
Mẹ còn chưa biết đấy
Thời giờ phải đẹp trai
Nhà lầu và xe hơi
May ra còn có vợ.
 
Con không phải nịnh bợ
Để cho mẹ yên lòng
Dân số ngày càng đông
Con trai nhiều vô kể.
 
Mẹ nói gì mặc kệ
Con chưa lấy chồng đâu
Cứ chơi cho thỏa thích
Sau này khỏi ngóng trông.
 
Mẹ đừng đến bữa ăn
Lại giục lo đủ thứ
Ba mươi thì mặc chứ
Con ứ chịu lấy chồng.
 

© Mai Thúy Hải – Blog Radio

Giọng đọc: Hà Diễm

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình:



Tháng 8 về bất chợt thèm yêu