Kể từ ấy mình chẳng còn tìm nhau

Và chúng mình đã không tìm nhau nữa
Từ cái độ mình quay đi chẳng tha thiết lời chào

Mình từng hỏi mình, hết yêu rồi thì sẽ ra sao?
Có cần chào nhau như hai người từng thân quen, nay thành xa lạ,
Có cần nhớ về nhau như điều tuyệt vời nhất,
Có cần thiết giữ lại những kỉ niệm đã qua?

Mình từng lầm tưởng rằng mình chẳng còn nghĩ đến người ta
Mình cũng không xót xa khi lối về đã không còn cùng nhau nữa
Mình cứ ngỡ mình sẽ tránh mặt đi khi vô tình gặp lại
Nhưng sự thật thì,
người chẳng một lần quay trở lại lối xưa
 
Kể từ ấy, mình thích đắm mình dưới những cơn mưa
Vì trong cơn mưa sẽ chẳng ai biết được mình đang cười hay khóc
Mình thiết tha những kỉ niệm đã qua, mình giá như được ôm người mà òa khóc
Cho thỏa hết nỗi lòng.

Có những điều mình từng nghĩ rất giản đơn
Như chuyện chia tay một người đã từng yêu sâu đậm
Chỉ là quay lưng đi, chỉ là thời gian trôi chầm chậm
Ngay cái khoảnh khắc một người đã chẳng còn cần người kia…

Thế mà…

© Tâm Di – Blog Radio

Mời xem thêm chương trình:

Tôi sẽ đợi đến khi em hết thích cô đơn