Em chờ anh

Ngày anh đi
Giữa mùa lau nở rộ
Anh bảo hòa bình về
Sẽ bên em dựng lại mái nhà tranh

Những mùa xuân xanh
Em lặng im ra đồi lau đứng
Giật mình nghe tiếng súng
Chỉ mong anh yên bình

Cứ thế em đợi chờ trong bao mùa lau
Em đợi chờ trong bao mùa bão nỗi
Nước mắt em hóa thành sông suối
Mà sao anh chưa về…
  Em chờ anh
Mẹ bảo lấy chồng đi
Anh không về nữa đâu
Như mùa lau tả tơi sau giông bão
Thân kia cúi chết gục đầu

Em chẳng biết nói gì
Chỉ lặng hôn đôi mắt sầu thương của mẹ
Nếu như anh không về
Con cam đời đơn lẽ

Mẹ ra đi trong vòng tay em
Chỉ kịp nhắc tên anh
Tại sao anh không về
Tại sao anh chưa về…

Rồi em đi tìm anh
Từ Khe Sanh cho đến Bình Điền
Xuôi Khu 4 hết miền Trị Thiên
Gặp ai em cũng hỏi
Tại sao anh chưa về

Em bồng bềnh trong những cơn mê
Thấy gặp anh giữa đồi hoang cỏ dại
Anh lắc lắc tay em đừng buồn chi cô gái
Đừng trách anh chưa về
Xin hãy đợi ngày mai

Đó là những ngày đẹp nhất của tương lai
Khi chinh chiến dần phai anh về trong rộn rã
Giữa nhịp Tiến quân ca rền vang như giục giã
Những người lính kiêu hùng buông súng nhảy kiêu sa

Đó là những ngày dài ta đi giữa bao la
Rừng lau trắng hoan ca ấp ôm người dũng sĩ
Ta sẽ nắm tay nhau chân quỳ bên mộ mẹ
Lau trắng ngẩng cao đầu không gục ngã mẹ ơi

Em bừng tĩnh khi nghe ở nơi chốn xa xôi
Con Quốc quốc kêu tên người bạn lòng lỡ bước
Bởi vì anh ra đi vì đáp đền nợ nước
Không biết có ngày về
Em vẫn đợi…
Ngày mai.

© Nguyễn Việt – Blog Radio
 
Xem thêm: Đó là một người tôi đã từng rất thương