Con yêu Mẹ, Mẹ ơi!

Bao đêm rồi nước mắt con chảy rơi
Nhớ về Mẹ nơi quê nghèo khốn khó
Mẹ của con hiền từ và đức độ
Dáng hao gầy vượt sóng biển trùng khơi…
  Con nhớ như in thuở mới lên mười
Chân bước theo Mẹ đi buôn chợ sớm
Giọt mồ hôi Mẹ vẫn còn rơm rớm
Chảy lăn dài trên gò má sạm đen.
  con yêu mẹ
  Mẹ quản chi mọi khó nhọc, bon chen
Đôi tay nhỏ Mẹ làm bao việc lớn
Nuôi chúng con trưởng thành theo năm tháng
Bóng Mẹ dài trên mọi nẻo đường quê.
  Nhớ khi xưa, có dạo con mải mê
Chạy theo chúng bạn bỏ lơ chuyện sách vở
Mẹ không mắng chỉ ân cần nhắc nhở:
“Con gắng học hành cho đỡ khổ nghe con”.
  Rồi Mẹ buồn quay mặt bước vào trong
Tránh con trẻ thấy mắt vương giọt lệ
Mẹ chỉ nói câu nhẹ nhàng như thế
Đến bây giờ con chẳng thể nào quên!
  Và giờ đây khi đã đủ lớn khôn
Đã là mẹ của một bầy con trẻ
Con mới hiểu sâu hơn nỗi lòng của Mẹ
Cả một đời chỉ biết chở che con.
  Nhớ Mẹ lắm con hứa sẽ về thăm
Ngày sớm nhất vào tháng 3 sắp tới
Để một lần nữa được ôm Mẹ và nói
Rằng: “Mẹ ơi! Con yêu Mẹ thật nhiều…”
  © lê thị châm – Blog Radio
  Mời xem thêm chương trình:

  Xúc động với bức thư mẹ gửi con gái nhỏ