Chơi ngải và luật nhân quả

Ngày dì tôi mất, không có nhiều người đến viếng. Đó là một ngày ảm đạm đến u ám, bầu trời không đổ mưa nhưng những đám mây đen giăng đầy trời như sắp sập xuống, khiến cho lòng người càng nặng trĩu.
Dì tôi không có gia đình, nhưng là vợ lẽ của một đại gia buôn than đá ở Quảng Ninh. Trước đây khi dì tới với ông ta, chị gái (mẹ tôi) ngăn cản rất kịch liệt nhưng vô dụng. Một tháng ông lên chỗ dì 2-3 lần, mặc cho vợ con ở Quảng Ninh hết sức bất mãn, ông cứ quấn vào dì tôi một cách khó hiểu (dì tôi vốn không đẹp), như người ta hay nói lén sau lưng gia đình chúng tôi là dì bỏ bùa ông Quảng “than” nên mới khiến ông ta chết mê chết mệt dì gần 20 năm trời như vậy. Ây vậy mà họ sống với nhau gần 20 năm nhưng ko có con cái, càng làm người ta khó hiểu vì sao một người phụ nữ ko đẹp như dì lại có thể giữ chân một đại gia giàu có như ông Quảng. Dĩ nhiên, chuyện bỏ bùa gia đình chúng tôi chỉ coi như một câu nói ác ý, bỏ qua không mấy bận tâm.
“Con đĩ Diệu, cuối cùng tao cũng chờ đến ngày này…cuối cùng mày cũng chết…hahaha!”
Một người phụ nữ trung niên mặc bộ quần áo bà ba, áo tím quần đen, mái tóc rất dài lao vào sảnh tang lễ. Khuôn mặt bà ta trắng đến doạ người, nổi bật khuôn mặt sắc nét từng đẹp đến nao lòng người rất nhiều năm trước. Tôi từng nhìn ảnh nên không khó nhận ra, đó là bà cả Vân, vợ chính thức của đại gia Quảng “than” ở QN. Một tiếng chớp đùng đoàng nổ lớn, sảnh tang lễ chợt mất điện, người ta láo nháo vì bà cả Vân một phần, lại xôn xao vì sợ. Ai cũng ko dám đứng gần áo quan lập loè ánh nến trong một buổi chiều tà mùa đông tối om sầu não như vậy, vội lánh ra ngoài cửa.
Mẹ tôi thổn thức bước tới trước mặt bà cả Vân to nhỏ một lúc, cuối cùng bà ta cũng cười lớn, tiếng cười thê thảm và rợn người đến mức lông mao sau gáy tôi dựng hết lên, hai cánh tay như nổi gai. Bà Vân lạnh lùng nói với mẹ tôi, mà tôi đứng gần đấy cũng nghe rõ mồn một “Cô ta mang tội nghiệt lớn lắm, các người khôn hồn thì bán ngôi nhà cô ta đang ở đi, vứt hết đồ đạc của cô ta đi, kể cả vàng bạc, không được giữ một thứ, may ra…” ánh mắt sắc sảo của bà ta lướt qua tôi khiến tim tôi đập trễ một nhịp.
Quái, sao bà ta lại nhìn tôi? Nói rồi bà ta uyển chuyển rời đi, tôi lại nghĩ mông lung, người đẹp như vậy ông Quảng ko thiết, còn sinh cho ông ta hai gái một trai. Một người ko đẹp lại ko sinh được con như dì tôi, cớ sao ông ta lại mê mẩn bao nhiêu năm trời như vậy? Hay chính là thứ tình yêu người ta hay nói đến…
Theo di nguyện của dì tôi, gia đình tôi đưa dì xuống đài hoá thân Hoàn Vũ hoả táng rồi mang tro cốt lên nghĩa trang Yên Kỳ hạ táng. Ngay sau khi đưa thi hài vào bên trong để hoả táng thì trời đổ mưa tầm tã, mẹ tôi gần như gục ngã được tôi dìu lên ô tô về nhà.
Đêm ấy, tôi hơi khó ngủ. Nhắm mắt lại là nhớ đến cái cảnh bà cả Vân xuất hiện với tiếng cười thê lương, khuôn mặt trắng và bóng áo tím trong khung cảnh mất điện của sảnh tang lễ, rùng mình. Tôi sờ tay lên mặt viên đá lục bảo đỏ chót trên cổ, phân vân suy nghĩ không biết có nên tháo chiếc vòng cổ này ra hoặc cất đi không? Đây là món quà dì tôi tặng tôi trước khi dì qua đời 3 ngày, là chiếc vòng dì tôi luôn trân quý, mà từ bé ngay khi nhìn thấy tôi đã rất yêu thích. Trong đám họ hàng con cháu thì dì thương tôi nhất, tôi cũng hay được mẹ đưa sang chơi với dì, tôi coi dì như người mẹ thứ 2 của mình, dù rằng cũng ko thích cái kiểu làm lẽ của dì, nhưng dẫu sao đó cũng là chuyện người lớn, tôi ko xen vào nổi. Khi dì nằm viện cũng thường hay gọi tôi đến, trước khi mất cũng tặng tôi chiếc vòng này, còn dặn tuyệt đối không được đem bán hay cho ai, chỉ có tôi được đeo mà thôi. Tôi vốn rất thích, nghe nói ngọc lục bảo đỏ rất có giá trị, đây là một món quà ông Quảng tặng dì rất nhiều năm trước, mà dì tôi luôn mang theo người. Nhưng nghĩ đến lời bà cả Vân nói, không được giữ lại đồ đạc của dì, cả nhà cũng phải bán, tôi lại mông lung ko biết ý của bà ấy là gì, liệu tôi có nên giữ lại chiếc vòng này hay ko?
2 tuần sau khi dì tôi mất, luật sư của dì đột ngột đến công bố di chúc, dì để lại toàn bộ tài sản và ngôi nhà ở Láng Hạ của dì cho tôi, đứa con của chị gái mà ko phải chị gái mình hay bất kỳ đứa cháu họ nào khác. Mẹ tôi bình tĩnh như thể đã biết trước sự việc, còn đám họ hàng đồng trang lứa thì nguýt dài ghen ghét. Dì tôi cũng là người có của, bình thường đám cháu trong họ vẫn đến nịnh nọt với xin tiền dì, dì tôi cũng hào phóng vung tay cho bọn họ. Ây thế mà cuối cùng dì lại ko chia phần tài sản cho tất cả các cháu, lại cho một mình tôi.
Sau khi làm thủ tục sang tên, tôi cho người thuê lại căn nhà ấy vì dẫu sao tôi cũng chưa lập gia đình, không muôn ở một mình xa bố mẹ.
Nhưng kỳ lạ thay cứ thuê được tầm 2-3 tháng là những người đến thuê nhà lại vội vã rời đi, chấp nhận mất tiền đặt cọc. Người cuối cùng rời đi còn úp mở nói với tôi rằng cái gì “Ko hợp phong thuỷ, thường mơ thấy ác mộng, công việc ko thuận lợi…” tôi ko phải người mê tín nên cũng mặc kệ, cho thuê thì kiếm thêm chút đỉnh, ko có người này thuê thì có người khác.
9 tháng sau khi dì tôi mất, anh trai tôi lấy vợ. Mẹ tôi khuyên tôi nên sang căn nhà kia ở riêng vì nhà tôi ở trên phố cổ cũng rất nhỏ, bây giờ có thêm người thì sinh hoạt ko đc tiện. Tôi thấy cũng có lý, liền dọn dẹp đồ đạc chuyển sang căn nhà của dì ở Láng Hạ, ở một mình. Đây cũng là lần đầu tiên tôi sống tự lập một mình.
Nhà của dì tôi khá rộng, 2 tầng, xây theo kiểu Pháp, nằm trong khu dân cư yên tĩnh, thoáng mát. Ko phải tôi mê tín nhưng ngày tôi bước chân vào căn nhà ấy, tôi chợt cảm thấy một ko khí âm u rờn rỢn khiến sông lưng gai lạnh, tôi lại nhớ tới buổi chiều tang lễ của dì. Lắc đầu cười nhạo chính bản thân mình yếu bóng vía, tôi bỏ qua cảm giác rỢn người đó, chuyển đồ đạc vào ở.
Ngủ một mình tại căn nhà của dì được 2 hôm thì đêm thứ 2 tôi bắt đầu bị bóng đè. Trong cơn bóng đè, tôi thấy có một bóng người phụ nữ trẻ tóc dài nằm sau lưng tôi, khi vật vã tỉnh dậy thì chẳng thấy ai xung quanh. 3h đêm, tôi sợ hãi tự ôm lấy vai mình, một mình giữa căn nhà xa lạ lạnh lẽo, thầm hối hận vì chuyển tới đây sống một mình. Được một lúc thì tôi lại thiếp đi, sáng hôm sau tôi gần như quên béng mất chuyện đêm trước bị bóng đè, lại đi làm bình thường. Việc bị bóng đè xảy ra liên tục 1 tuần, nhưng chỉ diễn ra vào khoảng 3h đêm, tôi thổn thức một chút rồi lại ngủ tiếp. Ban ngày, tôi hầu như ko để ý đến chuyện mộng mị ấy, đơn giản tôi chỉ nghĩ mình lạ nhà nên bị ác mộng một chút
thôi.
Cho đến 1 tháng sau khi chuyển đến căn nhà ấy, tôi có một giấc mơ rõ ràng kỳ lạ chứ ko phải những trận bóng đè mơ hồ như trước.
Trong mơ, tôi đang ở trong một căn phòng kiểu cổ, có một người phụ nữ già, rất già nhưng mái tóc lại đen nhánh đang nằm thiêm thiếp ngủ. Bà ta ăn vận theo kiểu dân tộc, quần áo sặc sỡ đủ màu. Điều đáng sợ là đôi chân của bà ta ko lành lặn, chúng quắt queo và teo tóp như thể người liệt giường lâu năm. Bà ta mở mắt nhìn tôi, khuôn mặt già nua nhưng sắc sảo, xinh đẹp, cộng với mái tóc lẽ ra nên rất bạc nhưng đen nhánh như gỗ mun, ra lệnh “Cô ơi, lại đây đỡ tôi dậy. Tôi già yếu ko tự mình ngồi đc!” Tôi tiến lại gần đỡ bà ta dậy, chợt rùng mình khi nhận ra mắt bà ta ko có tròng, chỉ có hai hốc mắt đang rì máu. Tôi sợ, bà ta lại cười khanh khách vuốt ve cổ tôi, tay lướt qua chiếc vòng lục bảo trên cổ tôi “SỢ à, đừng sợ, cô gái…” giọng bà ta dài, chất giọng thánh thót, ko giống của người già “Chiếc vòng đẹp quá, màu đỏ đẹp như màu máu vậy!” Quái lạ, người mù sao thấy màu sắc được đây?
“Cho tôi nhé? Cho tôi vòng của cô nhé…” bà ta lại thủ thỉ mềm mại bên tai tôi.
Bên tai văng vẳng tiếng dì tôi “Đừng tháo, đừng tháo vòng…” tôi vô thức đặt tay lên cổ, vùng vẫy. Khi tỉnh dậy lại là 3h đêm, thở hổn hển.

Người phụ nữ đó, thật đáng sợ!
Những lần tỉnh dậy giữa đêm khiến tôi khá mệt mỏi nhưng cuộc sống thì vẫn phải tiếp diễn.
Nhà tôi bây giờ có thêm người, tôi ko thể trở về.
Vả lại đây là nhà tôi, dì tôi đã để lại cho tôi, tôi ko thể bỗng dưng chuyển đi thuê nhà khác chỉ vì vài cơn ác mộng giữa đêm, tôi là người thực tế lại ko mê tín, bởi vậy tôi làm quen với việc bị bóng đè và những giấc mơ kỳ lạ một cách miễn cưỡng. Cũng chỉ là mơ thôi mà! Tôi tự nhủ.
Dì tôi mất được 1 năm, chúng tôi tổ chức ăn giỗ ở nhà của dì, tức nhà tôi bầy giờ. Đám họ hàng đồng tuổi với tôi con nhà bác trai và nhà cậu vốn ko ưa tôi, nhất là sau khi dì tôi lập di chúc để lại tài sản cho tôi. Bọn họ đến ân giỗ trong sự lườm nguýt, chế nhạo, đá xoáy, tôi cũng mặc kệ. Việc mình mình làm, việc người người làm, chống trả lại đám ghen tỵ chỉ khiến cho họ thoả mãn vì đã làm tôi bực mình, hờ hững bỏ mặc mới là cách tốt nhất khiến họ khó chịu.
Nhưng nhiều lúc mình cố bỏ qua nhưng họ lại ko chịu hiểu như vậy. Chiều hôm ấy, tôi đã cãi lớn một trận với chị họ con nhà bác vì chị tôi ko những đâm chọc tôi mà còn mang cả mẹ tôi vào, nói mẹ tôi “Âm mưu hiểm độc ép dì tôi di chúc nhà cho tôi trong lúc dì ko tỉnh táo!” Thật vô lý, theo luật sư thì dì đã lập di chúc này từ mấy tháng trước sau khi phát bệnh (cũng là sau khi ông Quảng qua đời ở Quảng Ninh), nghĩa là trong lúc dì tỉnh táo và khoẻ mạnh, được pháp luật công nhận cơ mà. Sau một hồi tranh cãi, chị họ tát tôi, tôi bình thường hiền nhưng cục, cũng lao tới đánh trả. Hai chúng tôi giằng co vài cái thì phụ huynh phát hiện ra, lao tới tách bọn tôi ra. Lúc này tôi phát hiện ra vòng lục bảo thường đeo trên cổ đã rơi xuống đất vỡ tan, vỡ một cách triệt để. Theo tôi được biết đá lục bảo khá cứng, sao lại có thể vỡ tan nát một cách dễ dàng như vậy? Tôi tiếc ngẩn ngơ, chiếc vòng này tôi rất thích.
Bắt đầu từ đêm ấy, ác mộng ko chỉ là ác mộng nữa.
3h đêm, tôi vừa chợp mắt được một lúc thì nghe thấy có tiếng hát văng vẳng ngoài hành lang. Nghĩ mình lại nằm mơ nên tôi mặc kệ, lơ mơ ngủ. Nhưng tiêng hát ngày càng lớn, kèm theo tiếng phụ nữ khóc nỉ non khiến tôi rùng mình. Tôi mở mắt chớp chớp mấy cái, nghĩ rằng mình vừa mơ, nhưng kỳ lạ, tiếng hát vẫn vang lên như thế. Tôi cấu vào tay mình mấy cái, ko, tôi ko mơ. Tôi sỢ đến mức cả người lạnh toát, lại cố lắng tai nghe, vẫn là tiếng hát kèm theo tiếng khóc nỉ non như thế. Sau khoảng 15 phút tôi đờ người trên giường ko dám động đậy, miệng liên tục niệm “Nam mô a di đà Phật!”, tiến hát cũng chấm dứt, “cô ta” cũng ko tiếp tục khóc lóc nữa. Nhưng vừa dứt được khoảng 5p, tiếng cười khanh khách đến ghê rợn vang lên môt cách ma mị, xoáy vào tai tôi.
Đêm ấy tôi thức trắng!
Hôm sau đi làm, thấy tôi suy sụp, chị Minh làm cùng liền hỏi han. Tôi e dè kể lại câu chuyện thì chị phán “Nhà mày đang ở bị ma ám rồi!” Tôi rùng mình.
Chị kéo tôi đến nhà một thầy đồng “rất có tiếng” ở Hà Nội, nói thầy cao tay lắm, ma gì cũng trừ được. Khi tôi bước vào điện của thầy, thấy ông ta nhìn tôi hơi kỳ lạ. Thầy nói tôi bốc bài, tôi liền chọn lấy một cây.
“Át bích!”
Thầy lắc đầu, lại nhìn tôi, chợt bí hiểm “Nhân của đời trước, đời này phải trả. Tôi ko giúp gì được cô đâu, cô về đi!”
Thầy rất trẻ, chỉ khoảng hơn 30 tuổi, khác hẳn với suy nghĩ của tôi thầy đồng phải già lắm. Miệng tôi nói xin thầy giúp nhưng trong lòng ko khỏi khinh thường, ko phải nói ông giỏi lắm sao, vậy mà cứ thần thẩn bí bí giả ma giả quỷ.
Một chuyến đi công cốc, chị Minh có vẻ sững sờ vì trong mắt chị, thầy Cơ là người cực kỳ tài giỏi, chuyện gì cũng có thể làm được, nay lại từ chối tôi. Chị nhìn tôi như nhìn bệnh nhân ung thư sắp chết ko còn hy vọng sống, chép miệng. Tôi cười thầm trong bụng nghĩ chị làm quá mọi việc. Ma quỷ gì chứ, chắc đêm qua hàng xóm nhà tôi có ai đấy giở chứng thôi!
Nói vậy chị Minh vẫn kéo tôi đến chùa Liên Phái ở Bạch Mai xin một lá bùa bình an, dặn tôi lúc nào cũng phải giữ trong người. Tôi ù ù cạc cạc gật đầu, nhét vào ví.
Đêm ấy, tôi lại mơ.
Lần này tôi mơ thấy dì tôi bị nhét trong một chiếc áo quan ko đóng nắp, dì nằm trong quan tài vừa giãy dụa vừa khóc, bên cạnh là người phụ nữ ko có mắt lần trước. Chân bà ta bị liệt nhưng lúc này đôi chân tong teo lại đang lơ lửng giữa trời, bà ta vừa hướng đôi mắt vô tròng nhìn thẳng vào áo quan, vừa cười khanh khách rất kỳ dị. Dì tôi thì vừa khóc vừa giãy giụa, vừa nói “Xin cô tha cho Tâm, xin cô tha cho Tâm…” người đàn bà đó lại nói “Phúc đức tại mẫu. Mày tạo nghiệp, nó phải chịu!”
Dì tôi lại khóc “Tha cho nó…tha cho nó…”
Bà ta lắc đầu, cánh tay khẳng khiu thò vào áo quan, dì tôi trong quan tài rên lên đẩy khổ sở.
Chợt bà ta lại quay hai hốc mắt vô tròng về phía tôi, tôi hoảng hốt hét lên…

Tỉnh giấc, là 3h đêm. Đến lúc này tôi ko còn giữ được suy nghĩ bình tĩnh nữa. Giấc mơ ngày càng rõ ràng, chắc chắn ngôi nhà này ko bình thường.
Tôi lại thức trắng đêm. Sáng hôm sau tỉnh dậy liền thu dọn một ít đồ đạc cá nhân, gọi cho Kiều, bạn thân của tôi xin sang nhà nó ngủ nhờ mấy hôm. Nó ở chung cư một mình, cũng tiện. Chẳng qua thỉnh thoảng nó cũng dắt bạn trai về nhà, bởi thế nên ko thể ở nhờ lâu được. Nhưng trước mắt tôi phải rời khỏi ngôi nhà này đã, rồi tính sao thì tính. Ma? Tôi ko tin có ma quỷ, nhưng lúc này tôi lại càng ko thể bình tĩnh nhìn nhận mọi việc được nữa. Những cơn mộng mị này đã làm ảnh hưởng đến cuộc sống và sức khoẻ của tôi, tôi – không – ngủ – được!
Tôi kể cho Kiều về chuyện những giấc mơ. Khác với tôi, tôi có bề ngoài ít nói nhưng cục, tính cách khá mạnh mẽ cứng rắn. Kiều là đứa nữ tính, mềm mại cả trong lẫn ngoài. Nghe tôi kể chuyện, nó sợ tới mức rớt nước mắt, nói chắc chắn ngôi nhà tôi ở đang bị ma ám, bảo tôi bán phắt nó đi, chuyển chỗ khác blah blah…
Tôi rất mệt nên đi ngủ sớm, 9h tội đã leo lên giường Kiều, còn nó sau một buổi chiều sợ hãi thở ngắn than dài giùm tôi thì tối đã có hẹn đi chơi với người yêu, có thể về muộn. Nó cười bảo tôi như thế.
Tôi bình thản nghĩ, đã ko ở căn nhà đó nữa, chắc hẳn đêm nay sẽ ngủ rất ngon. Nhưng tôi lại sai lẩm…
Tôi lại mơ, lần này tôi bị nhốt trong một căn hầm rất tối. Bốn bề xung quanh là bóng tối, tôi rờ rẫm như một người mù.
“Thế nào? Cảm giác sống trong bóng tối thú vị chứ?” Giọng đàn bà vang lên bên tai. Tôi ko khó nhận ra đó là người phụ nữ ko có tròng mắt đó.
“Bà là ai? Vì sao lại cứ đi theo tôi?”
“Ta là ai…một ngày ngươi sẽ biết…”
Bóng tối thay bằng ánh sáng mờ ảo, tôi chợt thấy dì tôi đang bị xích dưới gốc cây xà cừ, cả người đầy vết thương, máu chảy ròng ròng từ hốc mắt của dì.
“Tâm…Tâm…trốn đi con…” dì quờ đôi tay đẩy máu ra phía trước như muốn sờ được tôi, tôi ko dám tới gần mà hoảng hốt lùi lại, nước mắt ướt đẫm khuôn mặt từ bao giờ. Người đàn bà kia đứng bên cạnh dì, trên người mặc một bộ quần áo dân tộc sặc sỡ, ánh mắt vẫn trống rỗng vô tròng nhưng chiếu thẳng vào tôi, cười lớn, giọng cười the thé độc ác.
“Tiếp theo là mày!”
“Không!” Tôi hoảng hốt tỉnh dậy. 3h sáng, lại là 3h. Kiều vẫn chưa về. Tôi ngồi co ro trên giường, khóc thổn thức. Những tưởng căn nhà đó bị ma ám, chuyển đi là được. Ko ngờ chuyển đi rồi tôi cũng ko thoát được bà ta. Tôi sợ, rất sỢ, có lẽ nào ko phải căn nhà đó bị ám, mà kẻ bị ám chính là tôi? Tôi tự hỏi bản thân mình đã làm điều gì độc ác đến nỗi bị ma ám như thế này chưa? Nhưng sống 24 năm trên đời, có thể ko phải người luôn làm việc thiện nhưng cũng chưa từng làm điều gì ác độc, sống ko hổ thẹn với lương tâm mình, vì sao bà ta lại ám tôi?
Tôi nức nở đến 4h thì Kiều về. Nó ngà ngà say.
Tôi sỢ hãi ôm chầm lấy nó, kể lại giấc mơ vừa nãy. Kiều nghe được mấy câu liền ngủ. Tôi chép miệng, cái tính say là ngủ li bì, tôi ko lạ.
Hôm sau, tôi xin nghỉ làm rồi về nhà gặp mẹ.
Nhà tôi ở phố cổ, rất nhỏ, trước kia phòng anh trai cùng chị dâu tôi ở là phòng của chúng tôi, được chia đôi làm chỗ ngủ của hai anh em, mỗi người 1 phía. Bây giờ thông thành một phòng, trở thành phòng của anh và vợ nên tôi cũng chẳng thể quay về nhà mình được. Nếu anh chị tôi thấy tôi có nhà lớn to đẹp mà còn cố tình chui rúc về nhà, ko phải họ sẽ nghĩ tôi nhỏ nhen ích kỷ sao? Tôi kéo mẹ tôi vào phòng, vừa khóc vừa tỉ tê kể chuyện. Mẹ tôi nghe xong rất sợ, cũng rất lo, liền nắm tay tôi run rẩy một lúc. Sau đó bà nói ngày mai sẽ đưa tôi về Bắc Giang gặp một bà đồng rất giỏi biết gọi hồn, mẹ sẽ thử gọi hồn dì tôi lên hỏi người phụ nữ kia là ai. Còn tối nay cứ về ngôi nhà kia ngủ, đừng ở nhà Kiều nữa. Mẹ sẽ sang ngủ cùng. Nghĩ có người ngủ cùng, tôi cũng bớt lo. Mai lại về Bắc Giang gọi hồn, mong sao mọi chuyện thuận lợi.
Đêm. Tôi nằm trong lòng mẹ, thao thức suy nghĩ, cố đến hơn 1h thì tôi cũng ngủ mất. Đến nửa đêm, tôi bỗng thấy có nqười kéo chân mình. Như một thói quen, tôi cầm điện thoại lên xem, 3h sáng. Tôi quay sang nhìn mẹ, mẹ tôi vẫn đang ngủ say, còn hơi ngáy một chút. Tôi tặc lưỡi. Có mẹ tôi ở đây rồi, ko sao đâu.
Tôi mở cửa sang phòng vệ sinh bên cạnh. Căn nhà này thiết kế theo kiểu cổ, nhà vệ sinh ko nằm trong phòng nên khá bất tiện, đặc biệt những đêm trước tôi ngủ một mình lại càng ko dám đi vệ sinh mà nhịn tới sáng. Nhưng hôm nay có mẹ tôi ở đây nên tôi cũng tự tin hơn.
Đang rửa tay thì có tiếng người đi lạch cạch ngoài hành lang. Tôi hơi sợ, hỏi lớn “Mẹ à? Con ở trong này!” Nhưng ko có tiếng ai đáp lại. Sau lưng tôi nổi lên một đống da gà, sợ đến da đầu tê dại.
“Mẹ à?” Tôi lại hỏi lớn. Vẫn chẳng có ai trả lời tôi. sấm chớp nổ đùng đoàng, mưa ào ào như trút, nhà tôi mất điện.
Tim tôi thắt lại, nghĩ một mình mình trong cái nhà vệ sinh tối như hũ nút khiến tôi sợ chết khiếp, đảm bảo nếu ko vừa đi vệ sinh tôi sẽ ngay lập tức tè ra quần.

Tôi mở tung cánh cửa chân bước như bay về phòng mình, có mẹ tôi đang ngủ ở đấy, ít ra là như thế. Một tiếng sấm nữa lại vang lên, ánh chớp sáng loá hắt vào hành lang. Tôi thấy một bóng người đứng trong góc tối, chắc chắn, tôi thề là có người đứng ở đấy.
Tôi vừa khóc vừa đẩy cửa chạy vào phòng ngủ hét lên “Mẹ ơi mẹ ơi, có ma…có ma…” tôi nhảy phắt lên giường chùm trẵn, lại gọi lớn, kỳ quái mẹ tôi ko động tĩnh gì.
Tôi sỢ, rất sợ. Vì sao mẹ tôi ko động tĩnh gì? “Mẹ ơi!”
Tôi gọi, giọng nói của tôi vang lên trong bóng tối.
“Mẹ ơi!”
Tôi vừa gọi vừa lay. Mẹ tôi lại chẳng nói chẳng rằng, như thể ngủ rất sâu.
Tôi luồn tay xuống dưới gối lẫy điện thoại di động, bật đèn pin chiếu vào mẹ. Tôi sợ ma một phần nhưng tôi lo con ma đó đã hãm hại mẹ tôi nhiều hơn.
Chiếu đèn xong, tôi ngất đi.
Nằm trên giường cùng với tôi ko phải mẹ tôi, người có khuôn mặt hiền từ thân thuộc mà là một khuôn mặt già nua với mái tóc đen nhánh, hốc mắt ko có tròng đang rỉ máu, khoé miệng nhếch lên nụ cười độc ác, thì thầm “Chào ngươi!”
“Con dậy rồi à? Tự dưng con ngủ li bì gọi mãi ko tỉnh làm mẹ sợ quá!” Mẹ tôi ngồi trên đầu giường ánh mắt hoảng hốt “Mẹ đang tính gọi anh con đưa con tới bệnh viện!”
Tôi nhìn mẹ. Mẹ tôi vẫn vậy, vẫn mang khuôn mặt hiền từ chứ ko phải khuôn mặt ko có tròng mắt già nua độc ác kia. Nhìn mẹ tôi lại oà khóc, thổn thức kể lại việc đêm qua. Kê’ xong tôi mơ hồ nghĩ lại, ko biết việc đêm qua xảy ra là mơ hay thật? Mẹ tôi sao có thể biên thành bà ta được chứ? Tôi run rẩy ôm lấy vai mình.
Mẹ tôi vừa rơm rớm nước mắt vừa vuốt tóc tôi, dịu dàng “Khổ thân con tôi, chắc con lại bị ác mộng rồi. Thôi, dậy ăn gì rồi mẹ con mình gọi xe đưa về Bắc Giang gọi hồn dì con lên hỏi. Không hiểu nó đã làm nên nghiệp chướng gì mà bây giờ lại ám sang con như thế!” Mẹ tôi lắc đầu.
Bà B gọi hỗn ở Bắc Giang khá nổi. 10h sáng chúng tôi có mặt ở làng Đông thuộc một huyện nhỏ ở Bắc Giang đã thấy rất nhiều người xếp hàng chờ đến lượt. Căn nhà ngói 3 gian của bà khá tồi tàn, chĩ đầu tư nhất vào khu điện chính nơi bà B “hành nghề” gọi hồn của mình. Bà B khoảng 4-50t, nhìn rất chân quê nhưng trên người lại đeo vòng vàng, khuyên tai vàng lớn. Tôi trợn mắt chứng kiến vài vong nhập vào bà B. Có vong trẻ con hay con đỏ thì cất giọng the thé rất đáng sợ, có vong bị bệnh bụng chướng trước khi mất, khi nhập vào thân xác của bà B thì bụng chướng lên, khi vong rời đi thì bụng xẹp xuống, quả thực thần kỳ.
Mẹ tôi đặt lễ 50k rồi viết tên tuổi – nơi hạ táng dì tôi vào giấy, đưa cho bà B. Trước tiên bà B đọc một loạt vong, sau đó vong nào về trước thì nhập trước.
Tôi với mẹ ngồi xem đến chục vong về với gia đình, mỗi vong về khoảng 5-10p tuỳ vong nói nhiều nói ít. Mệt mỏi chờ đợi suốt từ 10h sáng, lại qua một buổi trưa bà B đi nghỉ, đến 2h khi những người đi cùng tôi đã thoả mãn gặp người nhà, lại có đợt người mới tiến lên đăng ký gọi vong, thì mẹ tôi mới hỏi “Chị B ơi, vong Nguyễn Thị Diệu hạ táng ở Yên Kỳ ko về hay sao?” Bà B ngước nhìn chúng tôi, ánh mắt có phần kỳ lạ.
Bà lại chẫm chú nhìn thẳng vào tôi, chép miệng. “Cô Diệu ko ở dưới đấy thì sao tôi gọi được?”
Tôi với mẹ tôi rùng mình. Người chết lại ko ở dưới đấy (Âm Phủ) thì ở đâu?
“Chị nói thế là sao tôi ko hiểu lắm!” Mẹ tôi lập bập hỏi.
“Thiên cơ bất khả lộ, nghiệp chướng, nghiệp chướng…” bà B lại lắc đầu, xua tay đuổi chúng tôi về.
“Chị ơi, xin chị làm ơn làm phước, giúp gia đình chúng tôi…” mẹ tôi rơm rớm nước mắt, bắt đầu khóc lóc.
“ơ hay cái chị này, tôi đã nói là tôi ko giúp được. Đến thần tiên cũng chẳng giúp được…cô ta!”
Bà B bỗng chỉ thẳng vào tôi “Cô ấy, phải chịu nghiệp nặng lắm!” Người tôi trở nên rét run. Tôi có làm gì nên tội cơ chứ? vì sao tôi lại phải chịu nghiệp? Chẳng lẽ vì tôi là người thừa kê tài sản của dì tôi nên tôi phải chịu nghiệp của dì sao? Mẹ con tôi kéo nhau ra ngoài sân. Tôi thì thẫn
thờ, mà mẹ tôi vừa đi vừa khóc. Đến lúc này, tôi đã ko còn giữ thái độ ko tin thần ko tin quỷ nữa rồi. Có ma, trên đời này nhất định có ma!
Có một người phụ nữ trung niên thấy chúng tôi có vể khổ sở thì chạy đến hỏi han, sau khi nghe mẹ tôi kể lại thì nói “Ko gọi được cô em lên thì gọi người khác trong họ lên, có khi lại hé lộ được cái gì!”
Mẹ tôi như sáng ra, lại quay trở lại lấy giấy bút gọi ông ngoại của tôi lên
“Bố gọi con gái Như…” giọng Da dõng trãm trầm vang lên. Mẹ tôi vừa chắp tay vừa tiến vào ngồi cạnh bà đồng B đang được vong ông ngoại tôi nhập vào. Tôi cũng chắp tay ngồi bên cạnh.