Buông nỗi buồn để nhận những yêu thương

Nắng ấm rồi, sao sương vẫn chưa tan
Để tơ vương về giăng đầy khắp lối
Dẫu nhiều khi dặn lòng mình muốn hỏi:
Em là gì… ở nơi trái tim anh?
 
Dẫu thế nào em vốn cũng mong manh
Yếu mềm thôi, cũng cần người che chở
Trọn vòng tay, tựa bờ vai than thở
Để vỗ về “buồn chỉ chuyện thoáng qua”…
 
 
Một tiếng đàn có thành được khúc ca?
Một bàn tay liệu tạo nên tiếng vỗ
Dẫu tình em có là bờ bến đỗ
Cũng chẳng thành mái ấm của riêng anh…
 
Bướm chẳng vờn, cây vẫn mãi cứ xanh
Nắng vẫn tươi và biển xanh vẫn rộng
Dang tay ôm cả bầu trời gió lộng
Thả ưu phiền, em về với vui tươi…
 
Em chỉ buồn một lần cuối này thôi
Rồi ngày mai đường dài em vẫn bước
Dẫu cạnh bên không còn anh vẫn được
Thật lòng mình, rồi người sẽ yêu thương…
 
Hạnh phúc là đúng lúc phải nên buông
Người chẳng thương, bận lòng thêm mỏi mệt
Có những điều dần rồi anh sẽ biết
Đánh mất rồi, luyến tiếc cũng hoài không….
  © Mèo Con – Blog Radio
Mời xem thêm chương trình:

Vận tốc để yêu một người